Mục lục
Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần (full) - Tác giả: Thiên Quân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Cơ thể Tần Như Lương bất tiện, hắn ta vẫn cẩn thận từng chút ngồi xuống bên cạnh nàng.  

 

Nếu đổi lại là trước kia, nhìn nàng thất thần vì người đàn ông khác, có lẽ hắn ta sẽ tức giận.  

 

Mà bây giờ sau khi trải qua biến cố sinh tử này, hiện thực lại như một chậu nước lạnh tạt vào người hắn ta từ đầu đến chân.  

 

Tần Như Lương hỏi: “Thẩm Nguyệt, chúng ta còn khả năng làm lại từ đầu không?”  

 

Từ khi rời kinh đến nay, vô số lần tới rìa cái chết, hắn ta cũng có nhớ người nhà nhưng điều mà lúc nào cũng hiện lên trong đầu hắn ta lại không phải là Liễu Mi Vũ ngày đêm ở cạnh, thấu hiểu lòng người mà là người phụ nữ bướng bỉnh, dũng cảm, kiên cường bên cạnh này.  

 

Hắn ta luôn nhớ đến hôm rời kinh nàng đứng trong gió, vẻ mặt rất bình thản giơ tay lên khoác áo lên người hắn ta.  

 

Đó là lần dịu dàng duy nhất của nàng với hắn ta, xa cách và lạnh lùng.  

 

Nhưng bóng người đó lại khắc sâu vào lòng hắn ta, dần cô đặc lại thành một nốt chu sa.  

 

Trước kia hắn ta luôn làm tổn thương đến Thẩm Nguyệt, chưa lần nào đối xử tốt với nàng.  

 

Hắn ta nói muốn bảo vệ nàng nhưng có ai cần một người từng làm tổn thương mình bảo vệ đâu chứ?  

 

Tần Như Lương nói: “Nếu có khả năng, ta sẽ nhìn thẳng vào mối quan hệ của chúng ta lần nữa, sẽ cố hết sức đối xử tốt với cô, bù đắp lại cho cô”.  

 

Hắn ta cũng có thể yêu thương nàng, nâng niu nàng trong tay như đã yêu thương Liễu Mi Vũ trước đây.  

 

Tần Như Lương bỗng nhớ đến lúc nhỏ, khi Thẩm Nguyệt vẫn còn là cô công chúa được mọi người yêu thương chiều chuộng, hắn ta luôn bảo vệ và cưng chiều nàng.  

 

Lúc đó hắn ta không dám tưởng tượng có ngày Thẩm Nguyệt sẽ trở thành vợ của mình.  

 

Có lẽ hắn ta sẽ vui đến mức nhảy cẫng lên.  

 

Nhưng rốt cuộc điều gì đã khiến họ trở nên như bây giờ?  

 

Thẩm Nguyệt rất bình tĩnh, khẳng định với hắn ta: “Chúng ta không có khả năng bắt đầu lại, hoặc có thể nói hoàn toàn chưa từng có khả năng”.  

 

“Thẩm Nguyệt trước kia thích ngươi, thậm chí rất yêu ngươi”, nàng nói: “Mấy hôm trước, khi bị nhốt trong ngục, ta nằm mơ thấy những chuyện lúc nhỏ của nàng ấy, ngươi và nàng ấy cãi nhau, ngươi dẫn Liễu Thiên Tuyết bỏ đi, chưa từng quay đầu lại nhìn, lúc nàng ấy nhìn ngươi đã khóc rất đáng thương”.  

 

Tần Như Lương sửng sốt.  

 

“Chắc ngươi nghĩ nàng ấy mạnh mẽ như thế thì sẽ không khóc chứ gì”.  

 

Giọng Thẩm Nguyệt rất bình thản nhưng cũng hơi khàn khàn, không dao động cảm xúc: “Ngươi nói xem nàng ấy là công chúa, bên cạnh có rất nhiều người vây quanh nhưng tại sao nàng ấy lại đáng thương như thế? Vì trước kia thiếu niên từng đồng ý trèo lên cây hái quả hạnh cho nàng ấy sau đó chỉ bằng lòng hái quả hạnh cho người khác”.  

 

Yết hầu Tần Như Lương nghẹn lại, không nói gì.  

 

Thẩm Nguyệt nói: “Chỉ tiếc là Thẩm Nguyệt đó đã chết rồi. Sau khi cưới nàng ấy vào cửa, ngươi đã bỏ mặc không quan tâm, mặc cho nàng ấy chịu đói bị lạnh, mặc cho nàng ấy bị người khác bắt nạt, thậm chí người nàng ấy yêu thương tự ra tay đánh nàng ấy, trái tim nàng ấy đã bị nghiền nát từng chút”.  

 

Bây giờ, ký ức ba tháng ở phủ tướng quân mà nguyên chủ để lại cho nàng, nàng vẫn nhớ rất rõ.  

 

Mỗi vết thương đều hằn rất sâu.  

 

Thẩm Nguyệt nói: “Ngươi không tin nàng ấy bị Liễu Mi Vũ rạch mặt, ngươi cũng không tin nàng ấy bị Liễu Mi Vũ đuổi ra khỏi nhà, nhưng lúc khi nàng ấy cầu cứu trong trận tuyết đó, nàng ấy đã chết mất rồi. Lúc đó ngươi đang ở đâu, có bao giờ quan tâm đến sống chết của nàng ấy chưa”.  

 

Nàng bình tĩnh nhìn Tần Như Lương: “Bây giờ ngươi nói ngươi muốn bắt đầu lại, ngươi muốn cố gắng hết sức đối xử tốt với nàng ấy nhưng Thẩm Nguyệt yêu ngươi đã không còn nữa, ngươi muốn đối xử tốt với nàng ấy như thế nào đây?”  

 

Từng câu Thẩm Nguyệt nói đều như lưỡi dao sắc bén đâm từng nhát vào tim hắn ta.  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK