Mục lục
Thẩm Nguyệt, Một Kiếp Hồng Trần (full) - Tác giả: Thiên Quân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Liên Thanh Châu nói mấy hôm nữa là sinh nhật của hắn. 

Thẩm Nguyệt nghĩ, tốt xấu gì cũng đã ăn chực ở nhà hắn khá lâu rồi, cũng nên bày tỏ thành ý trong ngày sinh nhật của hắn. 

Nhưng người đó không có gì ngoài tiền, có tiền mua tiên cũng được, chắc hắn chẳng thích thứ gì. 

Liên Thanh Châu mời Thẩm Nguyệt đến nhà ăn tối, đã phát thiếp mời đến.

Lúc này, Thẩm Nguyệt đang rảnh rỗi, liền đến phòng bếp đi loanh quanh, thấy trong bếp có sữa bò, nên quyết định làm bánh sinh nhật cho Liên Thanh Châu. 

Đám nữ đầu bếp trong phòng bếp bị nàng chỉ huy đánh trứng, động tác càng nhanh càng tốt, mệt thì đổi sang người khác. 

Lúc này, chuyện Hương Phiến rơi xuống nước làm phủ tướng quân rối tinh rối mù lên. 

Ngọc Nghiên chạy từ bên ngoài vào, nói: “Công chúa, Liễu thị và Hương Phiến đang đánh nhau ngoài đình kìa, kết quả Liễu thị đẩy Hương Phiến ngã xuống hồ đấy, Hương Phiến sảy thai rồi”. 

Thẩm Nguyệt nghe nói thì cũng không cảm thấy bất ngờ, chỉ nhướng mày lên: “Chắc là một vở kịch hay lắm, tiếc là công chúa ta không thể đi thưởng thức”. 

Ngọc Nghiên hưng phấn nói: “Nghe đồn rằng đánh nhau ác liệt lắm ạ, Liễu thị không phải lúc nào cũng yếu ớt như gà sao, thế mà lần này suýt nữa lấy mạng Hương Phiến luôn đấy”. 

Sau đó Ngọc Nghiên còn kể lại quá trình hai người đánh nhau mà nàng ta nghe được từ nha hoàn khác, nước miếng văng tung tóe. 

“Thời thế thay đổi, không ngờ lại thay đổi nhanh đến thế”, Thẩm Nguyệt nhếch miệng cười: “Sau này phủ tướng quân chúng ta bắt đầu sẽ có những ngày rối tinh rối mù rồi đây”. 

Lúc này Thẩm Nguyệt đang bận rộn trong bếp, công chúa đích thân xuống bếp nên đám nữ đầu bếp đều rất tò mò, hiếm thấy có một phen vui vẻ hòa thuận. 

Mà trong viện của Hương Phiến lúc này thì không lạc quan được như thế. 

Đứa bé đã mất, vui quá hóa buồn, cả viện phủ một màu tang thương. 

Liễu Mi Vũ cho là bản thân chỉ cần khóc lóc nhận sai như bình thường thì sẽ được bỏ qua. 

Ai ngờ Tần Như Lương tuy rằng không giận dữ với nàng ta nhưng đã lạnh mặt với nàng ta lần đầu tiên, không nói câu gì mà phất tay áo rời đi. 

Trong lòng Tần Như Lương, dù thế nào thì Liễu Mi Vũ đã hại chết con của hắn ta. 

Tâm trạng của Tần Như Lương rất tệ, còn chưa ra khỏi viện được bao xa thì hạ nhân đã chạy đến báo: “Tướng quân, không ổn rồi! Phòng bếp cháy rồi ạ!” 

Gân xanh đã nổi đầy trán Tần Như Lương, hắn nói: “Làm sao mà cháy bếp?” 

“Là công, công chúa đích thân muốn xuống bếp… kết quả bất cẩn đốt cháy luôn ạ!” 

Lần này gân xanh đã nổi đầy trán Tần Như Lương, không thể nào kìm xuống. Hắn ta đi nhanh như gió đến bếp. 

Trời nắng nóng, mọi thứ khô hanh, bếp bị đốt lên liền cháy phừng phừng, khó mà khống chế. 

Chờ Tần Như Lương đi đến đó thì bếp đã cuồn cuộn khói đen, vừa vặn Tần Như Lương thấy được hai dáng người đen như mực lảo đảo chạy ra. 

“Công chúa cẩn thận chút ạ!”, người lên tiếng chính là Ngọc Nghiên toàn thân đen xì, nàng ta mặc kệ mọi thứ mà kiểm tra toàn bộ Thẩm Nguyệt một lượt, chỉ sợ Thẩm Nguyệt bị thương. 

Bóng dáng đen đúa còn lại chính là Thẩm Nguyệt. 

Mặc dù cả người cháy đen, nhưng nàng cũng không quan tâm lắm, quệt mặt một cái, trên mặt toàn tro nồi, giống như bị úp một cái nồi đen vào đầu vậy. 

Nàng che chở một thứ trong ngực, cúi đầu thấy vẫn hoàn hảo thì không khỏi nở nụ cười. 

Nàng cười lên để lộ hàm răng trắng, trông càng nổi bật dưới ánh mặt trời. 

Thẩm Nguyệt nói: “Vẫn có kết quả còn gì? Thử mấy lần, cuối cùng cũng nướng được một chút bánh ngọt”. 

Ngọc Nghiên rụt cổ, nhìn đám gia nô đang cứu hỏa đằng kia, khẽ nói: “Nhưng dường như chúng ta vừa mới đốt bếp rồi ạ…” 

“Suỵt”, Thẩm Nguyệt nói: “Đừng nói bậy, như thế rất dễ rước họa vào thân biết không? Chúng ta có đốt bếp đâu, ngọn lửa đó vừa tự tràn từ trong lòng bếp ra ngoài, mắc mớ gì đến chúng ta? Nhân lúc mọi người còn đang vội vàng cứu hỏa thì mau đi thôi”. 

Cuộc trò chuyện của hai chủ tớ này hoàn toàn lọt vào tai của Tần Như Lương. 

Nếu không nghe thấy thì hắn ta có thể sẽ không quá tức giận. 

Nhưng cái đồ đáng chết này, đốt bếp xong lại còn muốn bỏ chạy! 

Thẩm Nguyệt đang định chạy trốn, mới đi được hai bước thì đã bị một bóng người chặn lại. Khí thế lạnh lẽo này thậm chí còn có tác dụng giải nhiệt! 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK