Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Bà Ôn”, Thu Phiến thất kinh, vội vàng chạy tới đỡ bà cụ dậy. Lâm Chính cũng lập tức châm cứu.

“Thu Phiến sư muội, sao cô lại ở đây?”, một người đàn ông để tóc ngắn với cái mũi hếch nhìn thấy Thu Phiến bèn hỏi.

“Sư huynh, có chuyện gì vậy, các người đã làm gì bà Ôn thế?”, Thu Phiến bặm môi, tức giận hỏi.

“Sư muội hiểu lầm rồi. Chúng tôi nào dám động vào bà cụ. Bà ta bị như vậy là vì tự bà ta gây ra thôi, không trách ai được”.

“Tự mình gây ra sao…vậy có nghĩa là gì?”, Thu Phiến ngạc nhiên.

“Xem ra cô không biết gì rồi. Để tôi nói cho cô biết. Sáng nay Đại tôn trưởng xuất quan, các vị tôn trưởng và điện chủ đều tới thiên cung để bái kiến Đại tôn trưởng, đồng thời bẩm báo tình hình của thiên cung. Bà cụ Ôn cũng có mặt, bà ta vào Vô Dục Cung, đưa ra những yêu cầu vô lễ, Đại trưởng lão không đồng ý thế là bà ta định làm loạn. Đại tôn trưởng không phải là người mà ai cũng có thể động vào được. Bà ta dám làm loạn thì đương nhiên sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Thế là bà ta bị đánh gãy hai chân để cảnh cáo, đồng thời Đại tôn trưởng còn dặn dù là ai thì cũng không tiến hành chữa trị cho bà cụ, nếu không cũng sẽ bị phạm tội”, người này nói.

Hai người nghe thấy vậy bèn tái mặt.

“Sao có thể như vậy được chứ?”, Thu Phiến thất thần.

“Sư muội, tôi thấy cô mau rời đi đi. Mặc dù tôi không biết chuyện xảy ra trong Vô Dục Cung là gì nhưng tôi thấy các bị tôn trưởng khác có vẻ cũng không thích bà cụ Ôn. Bà ta lúc nào cũng cậy già lên mặt, đó là điều cấm kỵ đối với các tôn trưởng khác”.

Nói xong hai người vội rời đi. Thu Phiến sợ hãi nhưng cô ấy mặc kệ, vội vàng dìu bà cụ vào trong.

Sắc mặt Lâm Chính trông vô cùng khó coi. Ánh mắt anh lạnh như băng. Anh đặt bà cụ lên giường, lập tức lấy châm ra tiến hành châm cứu cho bà cụ.

“Lâm đại ca, không được đâu. Thiên cung đã ra lệnh rồi, không ai được phép chữa trị cho bà cụ, nếu như họ biết được thì chúng ta sẽ thê thảm lắm”, Thu Phiến vội ngăn Lâm Chính lại.

“Giờ không phải là lúc nghĩ tới chuyện đó. Bà cụ Ôn bị thương nặng, nếu không kịp thời cầm máu thì sẽ chết mất. Còn không ra tay thì chỉ có nước lo hậu sự cho bà ấy mà thôi”.

“Điều này…”

Lâm Chính vẫn châm cứu. Thu Phiến tái mặt, vội vàng chạy ra cửa canh chừng như sợ ai đó sẽ nhìn này.

Tầm 10 phút sau, Lâm Chính cũng cất châm đi. Bà cụ Ôn cuối cùng cũng mở mắt ra.

“Tôi…đang ở đâu vậy?”, bà cụ Ôn yếu ớt nói.

“Bà Ôn, bà không sao chứ?”, Lâm Chính vội hỏi.

“Là cậu…Lâm Chính à…”

“Bà Ôn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Không phải bà đi gặp Đại tôn trưởng xin được ban thuốc sao? Sao lại…”, anh lên tiếng nhưng không biết phải hỏi như thế nào.

“Tôi ngốc quá”, không đợi Lâm Chính nói hết thì bà cụ Ôn đã cắt ngang lời anh.

“Bà Ôn…”

"Tôi sống ở thiên cung đã lâu như vậy, tưởng là sẽ có nhiều người ủng hộ mình không ngờ bọn họ lại có tâm địa xấu xa như vậy. Đôi mắt tôi chẳng thể nhìn thấu tâm can họ”, bà cụ thở dài: “Tôi vốn đơn thuần chỉ muốn xin được thuốc. Thế nhưng khi tôi báo cáo tình hình của Liễu Như Thi thì không một ai trong bọn họ đồng ý, tất cả đồng loạt phản đối. Tôi cãi lại, nói họ vu oan cho người tốt, thế là họ tức giận, đuổi tôi ra ngoài, đánh gãy hai chân tôi, chửi tôi làm loạn Vô Dục Cung…Ha ha, thật nực cười, vô liêm sỉ”.

Bà cụ Ôn bật cười. Nụ cười vô cùng thê lương. Bà ta không ngờ thiên cung mà cả đời bà ta nguyện cống hiến lại đối xử với bà ta như vậy. Những vết thương trên người này nào có thể đau bằng vết thương lòng.

“Xin lỗi Lâm Chính. Tôi đã phụ mọi người rồi”, bà cụ Ôn khẽ nói.

“Bà Ôn đừng nói vậy. Không phải lỗi của bà”, Lâm Chính nói giọng khàn khàn.

“Người của Thiên Cung tiếc những loại thần dược đó thôi. Vì dù sao thì cũng là đồ quý hiếm mà. Bọn họ hẹp hòi hơn chúng ta nghĩ nhiều”.

“Có lẽ không chỉ mỗi thần dược, mà giờ Ngũ tôn trưởng cũng không tiến hành thải độc cho tôi nữa rồi, chỉ tìm cách khống chế thôi. Tôi thấy, thiên cung định nuốt lời, nuốt luôn mười giọt Lạc Linh Huyết của tôi và không chữa bệnh cho tôi nữa", Lâm Chính lắc đầu.

“Tất cả bọn họ đều vụ lợi, bọn họ không xứng được gọi là tôn trưởng”, bà cụ Ôn bặm môi.

Lâm Chính không có tâm trạng đi so đo với họ. Anh nhìn Liễu Như Thi nằm ở bên cạnh, khẽ nghiến răng, định nói gì đó nhưng chẳng thể nói nên lời. Anh khẽ siết chặt nắm đấm, đôi mắt ánh lên sát khí và vẻ oán hận.

Dòng suy nghĩ bỗng dưng bị đứt mạch. Sao anh có thể không đau lòng cho được?

“Lâm đại ca…”, Thu Phiến nhìn Liễu Như Thi, cô ấy vẫn chưa hiểu chuyện gì, chỉ đứng đó run rẩy.

“Lâm Chính, tôi biết lúc này cậu đang tức giận lắm nhưng lúc này tuyệt đối không được kích động. Nghe này, mặc dù tôi thất bại lần này nhưng con bé vẫn có thể được cứu. Cậu không được từ bỏ”, bà cụ Ôn vội nói.

“Vẫn có thể cứu được sao? Cứu thế nào?”, Lâm Chính hỏi.

Bà cụ Ôn không trả lời, chỉ nhìn Thu Phiến: “Tôi không muốn lôi cô bé vào chuyện này, cô mau ra ngoài đi”.

“Vâng, thưa bà", Thu Phiến gật đầu, rời khỏi căn chòi.

Bà cụ Ôn nghiêm túc nói với Lâm Chính: “Rất đơn giản, một chữ thôi: ‘trộm”.

“Trộm sao?”

“Mặc dù cách này không hay ho gì nhưng cũng hết cách rồi. Mạng người quan trọng nên không thể nào mà cân nhắc được quá nhiều. Thiên cung mà không đưa thuốc thì chúng ta chỉ có thể trộm thôi”, bà cụ Ôn nói tiếp: “Dưới gầm giường của tôi có ít thuốc, là một người quan trọng của cuộc đời tôi để lại cho tôi. Người này bảo thuốc này có thể gia tăng tuổi thọ, giữ được thanh xuân. Nhưng để tưởng nhớ người ấy, tôi không hề dùng. Cậu lấy ra, sắc thuốc cho Như Thi uống, có thể giữ được con bé ba tháng, để cho cậu có thời gian vào trong thiên cung Trường Sinh ăn trộm thuốc”.

Lâm Chính bừng tỉnh. Mặc dù thiên cung không định chữa trị cho anh nhưng giờ anh vẫn đang ở trong thiên cung, với mối quan hệ của bà cụ Ôn thì việc lấy trộm thuốc có thể sẽ không khó.

“Toàn bộ thuốc của thiên cung đều được để trong Từ Bi Thất. Chỉ có cung chủ mới có thể vào được đây, người thường không được phép. Có điều tôi cũng là người ở đây lâu rồi nên biết cách vào. Nhóc, cậu nghe tôi, tôi sẽ giúp cậu vào Từ Bi Thất, cậu lấy thuốc cậu cần, thứ nhất, có thể chữa trị được cho con bé Như Thi, thứ hai cũng có thể tìm được loại thuốc để chữa trị cho chính cậu. Cậu đừng lo lắng gì, thiên cung nợ cậu, cậu cứ đi lấy đi”, bà cụ Ôn kiên định nói.

Lâm Chính nghe thấy vậy bèn gật đầu: “Được bà Ôn, tôi sẽ làm theo lời bà nói.

“Được được, giờ tôi sẽ nói cho cậu biết cách đi tới đó. Cậu lập tức về cung, đừng tới chỗ tôi nữa, nếu không sẽ khiến người khác nghi ngờ, rõ chưa?”

“Nhưng…bà Ôn”.

“Yên tâm, cậu cầm máu cho tôi, tạm thời tôi không chết được đâu. Chỉ cần tôi còn sống thì Như Thi sẽ không sao hết. cậu mau về đi, tính mạng của Như Thi nằm trong tay cậu đấy”.

“Được!”, Lâm Chính gật đầu. Chỉ một từ thôi nhưng

đã thể hiện rõ quyết tâm của anh…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK