Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Thị vệ đâu? Thị vệ đâu cả rồi?”

Ái Nhiễm bình tĩnh lại, vội vàng hét lên.

"Người của đội thị vệ vừa đi qua, nhưng đối phương rất đông, khoảng mấy trăm nghìn người, thực lực lại mạnh, bọn họ một đường chém giết, người của chúng ta không phải đối thủ! Đại nhân, phải làm sao đây?"

Người đàn ông khóc lóc nói, run lẩy bẩy, mất hết hồn vía.

“Sao lại như vậy?”

“Cô chủ, chẳng lẽ là kẻ thù của liên minh?”

Người nhà họ Dục hoảng sợ, vội vàng nói.

Ái Nhiễm vẫn im lặng, ổn định suy nghĩ.

Cô ta ngắm nhìn ngọn núi.

Đám nhân viên khai thác cũng hoảng sợ vì vụ nổ bất ngờ này.

“Bây giờ lực lượng chính của liên minh đã đi đến nơi cực hàn, chúng ta không còn nhiều lực lượng! Nếu kiên trì nhất định sẽ không có tác dụng! Nghe đây, bảo tất cả nhân viên khai thác nhanh chóng sơ tán đến đây”.

"Rõ, thưa đại nhân!"

Người đó ôm quyền, xoay người chạy đi.

“Dục Nghiêm, Dục Chân! Hai người mau đến gia tộc, thông báo cho bố tôi, điều động tất cả lực lượng đến tiếp viện! Núi Thiên Thần không thể mất, bất luận là ai đến, chúng ta phải cố thủ nơi này!"

Dục Ái nhiễm nói.

"Rõ, thưa cô chủ!"

Hai người gật đầu, lập tức nhảy xuống sườn núi.

Ái Nhiễm siết chặt tay, nhìn chằm chằm về phía tây núi Thiên Thần.

Nơi đó khói dày đặc mù mịt, đủ loại ánh sáng lập lòe, đồng thời nồng nặc mùi máu tanh và khí tức hủy diệt.

Người đến không có ý tốt!

"Lâm Chính, anh đã giao núi Thiên Thần cho nhà họ Dục tôi bảo vệ, vậy thì cho dù đối phương là ai, tôi cũng nhất định sẽ bảo vệ nơi này cho anh!"

Dục Ái Nhiễm khàn giọng nói, hai mắt đầy cương quyết.

Rắc rắc!

Cánh cửa phủ đầy sương bị đẩy ra.

"Mấy người ở đây nghỉ ngơi đi, đừng chạy lung tung, chờ Băng chủ thông báo, hiểu chưa?"

Chi Lan đứng ở cửa, lạnh lùng nói với Lâm Chính và Minh Đạo Tử.

Lâm Chính liếc vào trong phòng.

Bên trong không có gì ngoài một chiếc giường băng.

Nơi này rõ ràng là hầm băng.

"Không được chạy lung tung ư? E là không được? Cô tên là Chi Lan đúng không?"

Lâm Chính mở miệng nói.

“Anh muốn làm gì? Thành thật chút đi!”

Khuôn mặt trắng trẻo của Chi Lan đầy vẻ khó chịu.

"Ngày kia tôi phải giúp Băng chủ nhà cô thi đấu giành vị trí thủ lĩnh cuộc thi Tiên Chủ, nhưng tôi lại không biết nhiều về Tiên Tộc các cô, muốn nhờ cô làm hướng dẫn viên, dẫn tôi đi tham quan một chút, chí ít tôi phải hiểu một chút về Tiên Tộc các cô, có câu, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, đúng không?"

Lâm Chính nói.

“Anh…”

Chi Lan muốn phản bác, nhưng Lâm Chính nói rất có lý, cô ta chỉ có thể ậm ừ: "Tôi sẽ không cho anh quá nhiều thời gian”.

“Tôi chỉ đi thăm quan một chút”.

“Ngay bây giờ, đi với tôi luôn!”

“Anh có đi không?”

Lâm Chính nhìn Minh Đạo Tử.

"Đại nhân, tôi không đi, tôi đợi ở đây, ở đây tốt lắm, tốt lắm... "

Minh Đạo Tử nặn ra nụ cười nói.

Lâm Chính cũng lười quan tâm đến anh ta, anh đứng lên đi loanh quanh với Chi Lan.

"Tiên Tộc chúng tôi chia thành ba khu, theo thứ tự khu Thiên Tiên, khu Nguyên Tiên và khu Thượng Tiên! Chúng tôi thuộc khu Thiên Tiên, ba khu thờ phụng ba tượng thần tiên khác nhau! Anh chỉ có thể hoạt động trong khu Thiên Tiên chúng tôi, tuyệt đối không được đi đến khu Nguyên Tiên và khu Thượng Tiên, nếu không, tôi không thể bảo đảm an toàn cho anh!"

Chi Lan vô cảm nói.

"À... các cô tự xưng là Tiên Tộc, các cô là thần tiên sao? Tiên Tộc các cô có bao nhiêu cường giả cảnh giới Lục Địa Thần Tiên?"

Lâm Chính thuận miệng hỏi.

Tuy rằng anh hỏi bừa, nhưng trong lòng rất nghiêm túc.

Anh vẫn luôn muốn biết vấn đề này.

Vực Diệt Vong rốt cuộc có bao nhiêu Lục Địa Thần Tiên…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK