Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Nói đúng”, Nguyên Tinh đanh giọng: “Thực ra có đôi khi, người chủ có thể rời đi, trời lớn đất lớn thế này người có thực lực lớn hơn cậu ấy nhiều nhưng để mà giết được cậu ấy thì chẳng có mấy người. Với y thuật của giáo chủ, cậu ấy muốn bỏ đi thì chẳng ai giữ được. Thế nhưng cậu ấy không lựa chọn như vậy, vẫn quyết tâm ở lại đây, cậu ấy không vì bản thân mình mà là vì cả Giang Thành. Chúng tôi cố thủ ở đây thì có gì mà không đáng?”

Thần Hỏa Thánh Nữ khựng người. Cùng Đao và Mạn Sát Hồng cũng im lặng. Bọn họ không thể hiểu được ý của đám người Nguyên Tinh, Tào Tùng Dương. Nhưng họ có thể cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của họ

“Chuyện đã tới nước này thì các vị, liều mạng thôi”.

“Đông Hoàng giáo chúng ở đâu?”

“Đệ tử Cổ Phái đâu?”

Hai người đứng đầu hô lên. Âm thanh từ trong thôn vọng ra: “Chúng tôi ở đây”.

“Giết”, hai người họ lại gầm lên, lao về phía vùng lửa. Người từ vùng xung quanh lao ra như nước lũ.

Thần Hỏa Thánh Nữ co đồng từ và gầm lên: “Mau quay lại đi”.

Nhưng…vô ích.

Tới lúc này rồi thì hai người kia đã quyết định lấy mạng ra để liều và để kéo dài thời gian. Thế nhưng đối đầu với thuật Hỏa Viêm của đội quân này thì dù có bao nhiêu người cũng vô ích.

Ngọn lửa ập tới, nuốt chửng người của Đông Hoàng Giáo và Cổ Phái. Tiếng kêu gào thảm thiết bang vọng cả không gian.

Thần Hỏa Thánh Nữ ngồi phịch ra đất. Cô ta như muốn phát điên. Nước mắt cứ thế chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp.

“Kẻ phản bội này”.

Lúc này, có tiếng hét vang lên.Cô ta vội ngẩng đầu thì thấy một người của đảo Thần Hỏa đã xông qua tuyến phòng ngự của Tào Tùng Dương và tấn công cô ta.

“Côn Chính”, cô ta giật mình.

Đó là đại chấp sự của đảo Thần Hỏa. Người này nhìn cô ta chăm chăm, đôi mắt ánh lên vẻ điên dại.

“Cô dám phản bội tôn giả, hôm nay tôi phải đốt cháy tứ chi của cô, đưa cô về đảo Thần Hỏa để giày vò cho đã”, Côn Chính bật cười ha hả, trông vô cùng hào hứng.

Côn Chính luôn thèm khát Thánh Nữ, nhưng vì thực lực và thân phận nên không dám. Giờ cô ta là kẻ phản bội, tu vi cũng đã bị Thần Hỏa Tôn Giả phế bỏ thì đương nhiên Côn Chính sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.

Thế nhưng đúng lúc kẻ này định tiếp cận cô ta thì một ma đao màu đen kịt chém xuống, đẩy lùi đối phương ra.

“Nhóc là đứa nào vậy?”, Côn Chính quay qua nhìn.

“Bà đây vẫn là Đại Ma Nữ của Thiên Ma Đạo đấy”, Mạn Sát Hồng hừ giọng.

“Đại Ma Nữ của Thiên Ma Đạo không phải là Bỉ Ngạn Hoa sao? Từ khi nào mà thành cô thế?”, Côn Chính khinh thường nói.

“Đại Ma Nữ nhiệm kỳ trước không được à?”, Mạn Sát Hồng tức giận, cầm đao bổ mạnh. Cô ta không quên quay qua hét với Thánh Nữ: "Mau lùi về sau, thông báo cho thần y Lâm, bảo cậu ta mau quay lại cứu viện”.

Nói xong, hai người lại lao vào nhau. Thần Hỏa Thánh Nữ giật bắn người. Cô ta không dám do dự, vội lấy điện thoại mà Lâm Chính mua gọi cho anh.

Thế nhưng không ai nghe máy. Có thể thấy phía bên Lâm Chính cũng chẳng tốt đẹp gì.

Anh cầm kiếm công nghệ cao điên cuồng chém tới và anh cũng phải lùi lại không ngừng. Thần Hỏa Tôn Giả như một kẻ phát bệnh dại, tấn công anh liên tục.

Bùm!

Bùm!

Một ngọn lửa phóng ra, thiêu rụi không gian và đổ xuống người Lâm Chính. Anh điều động chân khí, bặm môi nhìn chăm chăm về phía trước…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK