Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe thấy giọng nói này, tất cả đề bàng hoàng. Hóa ra đám thanh niên này không phải tới để đoạt Thái Vũ Lệnh.

Mà mục đích thật sự của họ là kiếm cớ. Họ kiếm cớ để có thể ra tay với Tử Huyền Thiên không chút kiêng dè.

Thiên Diệp chột dạ. Thực ra ông ta có cân nhắc tới điểm này, nhưng không nghĩ rằng có ai lại to gan tới mức dám dùng thủ đoạn này với Tử Huyền Thiên.

Vụt...Luồng khí tức ập tới. Sau đó là một người đàn ông để tóc dài với cơ thể vạm vỡ xuất hiện.

“Bái kiến sư tôn”, đám thanh niên ở xung quanh lập tức chắp tay hành lễ.

Thiên Diệp thấy vậy thì khẽ tái mặt: “Bá Lực Quân”.

“Thiên Diệp, Ý của ông là gì? Tại sao vô duyên vô cớ ông lại đánh đệ tử của tôi”, người đàn ông tên Bá Lực Quân chất vấn với vẻ tức giận.

“Bá Lực Quân, hà tất phải giả bộ như thế? Mục đích của ông là gì chẳng lẽ tôi lại không biết. Chẳng qua là ông lợi dụng đệ tử của mình khiêu khích rồi làm ra vẻ bị hại thôi”, Thiên Diệp lạnh giọng. Ông ta biết dù giờ có nói gì thì đối phương cũng sẽ không tha cho ông ta nên nói thẳng luôn.

“Nếu đã vậy thì tôi cũng không nói nhiều nữa. Đưa Thái Vũ Lệnh cho tôi. Như vậy, tôi sẽ thả các người rời đi. Còn không hôm nay, e rằng các người sẽ không bước vào nổi Tử Huyền Thiên đâu”, Bá Lực Quân thản nhiên nói.

“Vậy à? Tôi muốn xem xem Bá Lực Quân trong truyền thuyết mạnh tới mức nào nào", Thiên Diệp giận lắm, bất luận thế nào thì ông ta cũng phải chiến đấu với Bá Lực Quân.

Một khi hai thế lực cùng ra tay thì đương nhiên là trời long đất lở. Tô Nhu cảm thấy sợ hãi. Lâm Chính mở cửa xe, kéo cô về phía sau. Sức công phá mà hai người này gây ra không phải thứ mà một người thường có thể chịu đựng được.

Lâm Chính và Tô Nhu lùi ra xa hàng trăm mét vẫn còn cảm thấy được sức rung. Bọn họ vừa đi khỏi thì đám thanh niên lập tức để ý thấy và lao về phía họ: “Định chạy à? Không đơn giản như vậy đâu”.

“Đứng lại cho tôi, ai cho phép các người bỏ đi”, tiếng gầm vang lên. Đối phương rút kiếm, chĩa về phía hai người.

Tô Nhu mặt cắt không ra máu, co rúm người lại.

Lâm Chính mặt tối sầm. Hôm qua Tô Nhu đã bị sợ hết hồn rồi, hôm nay lại nữa.

“Các vị, tôi không phải là người của Tử Huyền Thiên. Hi vọng các vị đừng làm loạn, nếu không sẽ phải hối hận đấy”.

Lâm Chính lạnh giọng. Tới nước này rồi thì anh không thể nhịn được nữa. Cùng lắm thì lộ thân phận trước mặt Tô Nhu.

“Không phải người của Tử Huyền Thiên thì sao. Các người định chạy tới Tử Huyền Thiên báo tim đúng không. Tôi nói cho các người biết, không giao đồ ra thì đừng hòng rời khỏi đây”, một người hừ giọng.

“Vậy các người muốn thế nào?”, Lâm Chính hỏi.

“Bắt chúng, ép Thiên Diệp giao đồ”, đối phương hét lên và định ra tay.

“Đồ chán sống”.

Lâm Chính tức giận: "Tô Nhu, em đợi ở đây, anh xử lý bọn họ”.

“Lâm Chính! Anh…”, Tô Nhu cuống cả lên. Thế nhưng cô không cản anh lại được.

Lâm Chính nhanh như cắt lao ra, đạp trúng một người đàn ông khiến người này bay bật ra. Anh lật tay siết cổ một người phụ nữ khác khiến người này ngất ngay tại chỗ. Chưa tới vài phút mà anh đã xử lý xong cả đám.

Tô Nhu trố tròn mắt: “Anh…lợi hại như vậy sao?”, Lâm Chính,

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK