Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với Phong Thanh Vũ thì đã là dũng cảm lắm rồi. Người nhà họ Lâm nín thở, nhìn chăm chăm Lâm Chính.

Thế nhưng Lâm Chính trông vẫn vô cùng bình tĩnh, đôi mắt anh trở nên vô cùng âm u. Bầu không khí trong phòng im lặng một cách quỷ dị. Cảm giác như một cây châm rơi xuống thôi thì cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Chỉ thấy Phong Thanh Vũ chắp tay sau lưng, liếc nhìn Lâm Chính và nói thẳng: “Đúng vậy, đúng là uy hiếp đấy. Cậu có ý kiến gì không?”

“Con người tôi không thích bị uy hiếp”.

“Cậu có thể từ từ làm quen, hoặc là cậu có thể làm vài việc ngốc nghếch. Thế nhưng những chuyện ngốc nghếch mà cậu làm thì đừng hối hận là được”, Phong Thanh Vũ điềm đạm nói. Lời nói của ông ta đã quá rõ ràng, mọi người cũng đã hiểu.

Lâm Chính lẳng lặng lắc đầu: “Tôi và ông nói chuyện đã không vào gu thì không cần nhiều lời nữa”.

Nói xong anh cầm điện thoại lên gọi.

“Sao thế? Gọi thuộc hạ à? Cũng tốt, tôi lâu lắm rồi không giết người, hôm nay giết vài kẻ cho sướng tay”, Phong Thanh Vũ chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi.

Lâm Hằng Chí mỉm cười lắc đầu: “Cậu Lâm, nếu như cậu định dựa vào súng của Cung Hỉ Vân hoặc là Từ Thiên để đối phó vớ Đạo Hoàng thì cậu nhầm lớn rồi. Tốc độ của Đạo Hoàng nhanh tới mức có thể đỡ được cả đạn đấy. Dịch Quế Lâm hay người của Vong Ưu Đảo mà xuất hiện thì có khi có thể gây được chút khó khăn cho Đạo Hoàng. Nhưng theo tôi được biết thì bọn họ được cử rời khỏi Giang Thành rồi”.

“Ồ, nhà họ Lâm điều tra tôi kỹ nhỉ”, Lâm Chính điềm đạm.

“Cậu Lâm, ngoan ngoãn nghe lời Đạo Hoàng đi, nếu không hôm nay đầu của cậu sẽ bị ông ấy lấy thật đấy”, Lâm Hằng Chí khẽ nói và cười ý vị. Anh ta thật chỉ mong Lâm Chính và Đạo Hoàng đánh nhau cho rồi. Bất luận là ai thắng ai thua thì đều có lợi cho nhà họ Lâm.

“Đối với đám thuộc hạ của cậu thì tốt nhất đừng gọi họ tới nữa. Không phải là sợ Đạo Hoàng tốn sức mà chỉ đơn giản là ai lại đi đánh đám con sâu cái kiến đấy”, Lâm Hằng Chí lại nói. Thế nhưng anh ta vừa dứt lời thì điện thoại đã được kết nối.

“Chủ tịch Lâm có gì dặn dò ạ?”, Mã Hải ở đầu dây bên kia nghiêm túc lên tiếng.

“Lập tức điều động toàn bộ người ở tổng bộ Dương Hoa, đồng thời khóa chặt cả tòa nhà, không cho bất kỳ ai ra vào”, Lâm Chính điềm đạm nói.

Đám đông nghe thấy vậy bèn tái mặt. Lâm Chính đang làm gì vậy?

Mã Hải cũng không hiểu nhưng ông ta lập tức đáp lại: “Chủ tịch, tôi sẽ lập tức sắp xếp, trong vòng 10 phút sẽ cho toàn bộ mọi người rút khỏi tòa nhà”.

“Được”, Lâm Chính tắt máy, đặt lên bàn.

Đám đông bừng tỉnh.

“Cậu không kêu người tới à?”, Lâm Hằng Chí kêu lên.

“Ai nói với các người tôi gọi người đến cứu viện thế?”, Lâm Chính từ từ đứng dậy, cầm điện thoại đưa cho mọi người xem. Khi mọi người nhìn thấy màn hình thì thấy đồng hồ đếm ngược đang nảy số.

10 phút.

“Cậu định làm gì?”, người nhà họ Lâm ý thức được điều gì đó bèn kêu lên.

“Giải quyết vấn đề”, Lâm Chính nói.

“Giải quyết sao?”

“Tôi sẽ không giao Lâm Nhược Nam, các vị đã nói thế thì tôi cũng nói thẳng”.

“Ồ! Nói vậy là cậu ép tôi phải bẻ đầu cậu đúng không?”, Đạo Hoàng nheo mắt: “Tôi chưa từng thấy ai dám khiêu chiến tôi như vậy đấy! Thần y Lâm, quả nhiên bất phàm! Thú vị đấy! Ha ha...nếu đã vậy thì chúng ta giải quyết vấn đề ở đây luôn đi”.

Đạo Hoàng lạnh giọng. Chuyện đã tới nước này, chẳng còn gì phải nói nữa.

“Mấy người lên trước đi”, Phong Thanh Vũ kéo ghế ngồi xuống và mỉm cười.

“Cái gì cơ?”, đám người Lâm Hằng Chí giật mình,

“Ý ông...là gì?", Lâm Hằng Chí lầm bầm: “Chúng tôi lên trước sao?".

“Các người tưởng tôi là kẻ ngốc, không biết nhà họ Lâm kêu tôi tới là để thăm dò thần y Lâm à? Các người tưởng tôi không biết gì sao?”, Phong Thanh Vũ cười khẩy.

Lâm Hằng Chí tái mặt, vội vàng cúi người : “Đạo Hoàng nghĩ nhiều rồi, chúng tôi tuyệt đối không có ý đó”.

“Nếu đã không có thì lên đi. Không phải các người đang tìm đồ đệ của tôi sao? Không thể nào để mình tôi bỏ sức ra mà?”, Phong Thanh Vũ nheo mắt. Lâm Hằng Chí đột nhiên cảm thấy căng thẳng, đứng ngây ra không biết phải làm thế nào.

“Còn đứng ngây ra làm gì? Lẽ nào lại không được?”, Phong Thanh Vũ đột nhiên hét lên. Giọng của ông ta tỏ ra không vui. Người nhà họ Lâm cảm thấy căng thẳng.

Bất lực, Lâm Hằng Chí đành phải bảo những người khác ra tay. Còn không ra tay thì sẽ đắc tội với Đạo Hoàng, lúc đó thì càng chết chắc.

Nhà họ Lâm bị dồn vào đường cùng đành phải nghiến răng lao về phía Lâm Chính. Tới nước này rồi, ngoài dùng vũ lực ra thì làm gì còn cách nào khác.

Chỉ có điều dựa vào sức lực của bọn họ mà đòi giết Lâm Chính thì khác gì tự sát.

Bọn họ vừa tiếp cận thì Lâm Chính đã tung một chưởng từ xa rồi. Nhà họ Lâm căn bản không thể đỡ được đòn này, tất cả đều ngã sạp ra đất để né đòn.

Đúng lúc Lâm Chính giơ tay lên thì..

Vụt! Một luồng sức mạnh khác từ trong không gian ập tới. Ngay sau đó Đạo Hoàng Phong Thanh Vũ đã biến mất khỏi ghế ngồi.

Lâm Chính tối mặt: “Trúng kế rồi sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK