Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thẩm Niên Hoa và Bạch Nan Ly nhìn hai viên đan dược lăn lông lốc ở bên cạnh, hai mắt trợn tròn, tỏ vẻ đầy kinh ngạc và kiêng dè.

Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, đều không dám uống.

“Sao? Sợ hả?”.

Lâm Chính liếc mắt nhìn hai người, mỉm cười.

“Thần y Lâm, đây là thuốc gì vậy?”, Bạch Nan Ly chần chừ một lát rồi nhỏ giọng hỏi.

“Xem ra các anh vẫn chưa tin tưởng tôi”, Lâm Chính mỉm cười đáp: “Các anh nghĩ tôi sẽ hại các anh sao? Nếu tôi muốn giết các anh thì không cần phải dùng thủ đoạn này, các anh cứ yên tâm đi! Các anh cứ sợ sệt thế này thì ngày nào đó tôi cho các anh thuốc giải, chắc các anh cũng không dám uống nhỉ?”.

Những lời nói này khiến bọn họ bừng hiểu ra.

Đúng vậy.

Ngày nào đó anh đưa thuốc giải mà hai người họ cũng nghi ngờ kiêng dè như vậy thì chẳng phải sẽ bỏ lỡ cơ hội lấy lại tự do sao?

“Nan Ly…”, Thẩm Niên Hoa ngoảnh sang gọi.

“Mặc kệ đi, kiểu gì cũng chết mà!”, Bạch Nan Ly cắn răng, nhặt đan dược lên nhét vào miệng.

Ực!

Viên đan dược trôi vào bụng.

Bạch Nan Ly nhắm mắt lại.

Nhưng chỉ trong chưa đến mười giây.

Phù!

Anh ta thở hắt ra, vẻ mặt cũng trở nên vô cùng đặc sắc, hai mắt trợn tròn, khuôn mặt giãn hẳn ra.

“Nan Ly, anh thấy sao rồi?”.

Thẩm Niên Hoa cuống lên, khó nhọc đứng dậy, tức giận gầm lên với Lâm Chính: “Quả nhiên anh đã hạ thuốc độc! Đồ độc ác!”.

“Ai bảo với cô đây là thuốc độc?”, Lâm Chính bình thản nói.

“Không phải thuốc độc thì tại sao Nan Ly lại thế này?”, đôi mắt Thẩm Niên Hoa đỏ ngầu, tức đến nỗi toàn thân run rẩy.

Nhưng đúng lúc này, Bạch Nan Ly lên tiếng.

“Niên Hoa, cô hiểu lầm thần y Lâm rồi! Đây không phải là thuốc độc! Là thuốc bổ! Đại bổ!”.

Giọng nói của anh ta còn mang theo chút kích động, sau đó ngồi xếp bằng, nhắm hai mắt lại, toàn thân xuất hiện sự dao động kỳ lạ, khí tức toàn thân như muốn thăng hoa.

“Đây là… đột phá?”, Thẩm Niên Hoa ngây người ra nhìn.

“Thuốc này không những khôi phục thể lực của tôi, mà còn khiến tôi có được trạng thái trước nay chưa từng có, còn tăng cường khí mạch của tôi, chỉ dẫn khí ý của tôi, bây giờ tôi chỉ cảm thấy toàn thân sáng tỏ thông suốt! Niên Hoa, cô mau uống đi!”, Bạch Nan Ly vừa ngồi thiền vừa vội nói.

Thẩm Niên Hoa có chút khó tin, sửng sốt một lát, cuối cùng vẫn bỏ viên đan dược kia vào miệng.

Ực!

Cô ta có chút khó nhọc nuốt nó xuống.

Nhưng đan dược vừa vào bụng, một cảm giác kỳ diệu bỗng dâng lên.

Thẩm Niên Hoa vẫn chưa kịp phản ứng.

Vèo!

Một luồng khí lưu ấm áp như gió xuân bỗng lấp đầy từng khí mạch, vuốt ve từng tấc máu thịt toàn thân của cô ta.

Khoảnh khắc đó, Thẩm Niên Hoa cảm giác mình như sắp hóa, cơ thể suýt nữa không đứng vững, phải ngồi xuống đất.

“Dễ chịu quá… Cảm giác này… thật là dễ chịu!”, cô ta cảm thấy giọng nói của mình cũng đang khẽ run rẩy.

“Thế nào? Đây có được coi là thuốc độc không?”.

Lâm Chính nhìn Thẩm Niên Hoa, bình thản hỏi.

Thẩm Niên Hoa có chút ngại ngùng, không biết nên trả lời thế nào.

“Tôi sẽ cho các anh nửa tiếng để khôi phục, sau nửa tiếng thì tiếp tục công việc, lô thuốc này cần số lượng rất nhiều, chúng ta phải tăng ca”.

Lâm Chính bình thản nói rồi tiếp tục vùi đầu vào việc luyện thuốc.

Nhưng vừa được một đêm, sáng sớm hôm sau, Tần Bách Tùng đã gõ cửa phòng luyện thuốc.

Lúc này, Thẩm Niên Hoa và Bạch Nan Ly vẫn đang đắm chìm trong sự kỳ diệu của đan dược mà Lâm Chính ban cho, chưa phát hiện ra Tần Bách Tùng đã bước vào.

Lâm Chính dừng công việc trong tay, ngoảnh lại nhìn.

“Sao thế?”.

“Có một cô gái đến tìm thầy”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK