Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 214: Đoàn luật sư mạnh nhất (1)

Két!

Âm thanh chói tai vang lên.

Một người đàn ông ăn mặc lôi thôi lếch thếch, say mèm đi vào nhà, lấy một lon bia trong tủ lạnh ra, uống một hơi hết sạch, sau đó ngã ra ghế sofa, ngủ khò khò.

Nhưng mới ngủ được một lúc, ông ta bị tiếng chuông điện thoại làm thức giấc.

Người đàn ông run tay lướt điện thoại, sau đó bắt máy.

“Ông Khang, tiền viện phí của con gái ông khi nào ông có thể trả?”, đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ êm tai.

“Xin hãy cho tôi thêm vài ngày”, người đàn ông nói giọng khàn khàn.

“Chúng tôi đã thư thả cho ông một tuần rồi, bệnh viện không phải nơi từ thiện, thực sự không thể kéo dài thêm nữa. Hơn nữa, tiền điều trị mỗi ngày của con gái ông cũng đã là con số trên trời, chúng tôi cũng biết tình hình hiện tại của ông rất khó khăn, chúng tôi đã tổ chức cho người trong bệnh viện quyên tiền giúp con gái ông, nhưng thu nhập của chúng tôi cũng có hạn, chỉ như muối bỏ biển, hi vọng ông có thể hiểu cho”.

“Tôi biết, cảm ơn các cô, cho tôi thêm bảy ngày… Không, ba ngày, trong vòng ba ngày, tôi chắc chắn sẽ nộp viện phí”.

Giọng nói bên kia điện thoại im lặng một lúc, sau đó thở dài: “Ông Khang, tôi đề nghị ông hãy đưa con gái ông về nhà, thời gian của cô ấy không còn nhiều nữa, hãy ở bên cạnh cô ấy…”.

“Cô có ý gì? Cô nói con gái tôi không cứu được?”, tâm trạng người đàn ông trở nên kích động, liên tục gào lên: “Tôi nói cho cô biết, con gái tôi sẽ không sao cả, nó sẽ được chữa khỏi! Chỉ là các người không chữa, đều tại các người! Đều là lỗi của các người!”.

Nói xong, người đàn ông ném điện thoại xuống sàn.

Cốp!

Điện thoại vỡ tan tành.

Người đàn ông thở dốc kịch liệt, vành mắt đỏ lên, giống như dã thú bị chọc giận.

Nhưng chỉ chốc lát sau, giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống từ trong mắt ông ta.

Người đàn ông bất lực ngã quỵ xuống đất.

Con gái có cứu được hay không, sao ông ta lại không biết được.

Nhưng ông ta không dám đối mặt với hiện thực tàn khốc này.

Thời gian tốt nhất để chữa trị cho con gái đã lỡ mất rồi, bây giờ ông ta còn có thể làm gì được?

Gom tiền?

Tiền không gom đủ nữa rồi.

Sau khi thua vụ kiện của Tập đoàn Dương Hoa và Tập đoàn Liễu Thị, ông ta cũng thân bại danh liệt, từ trên đỉnh mây rơi xuống đáy khe núi.

Không ai muốn cho ông ta vay tiền nữa.

Còn Kỷ Văn, thành công đạp lên đầu ông ta nổi lên, trở thành luật sư nổi tiếng ở Giang Thành.

Ông ta cũng không nhận được vụ kiện nào nữa.

Thu nhập của ông ta xuống dốc, đến nỗi tiền phẫu thuật cho con gái cũng không có để nộp.

Khang Gia Hào biết, không chỉ vì danh tiếng của ông ta sụt giảm, mà chủ yếu là vì sự trả thù của Tập đoàn Liễu Thị, sự trả thù của ông hai Liễu.

Bây giờ ông ta đã mất tất cả.

Ngay cả con gái cũng sắp mất rồi.

“Con gái, con yên tâm, con sẽ không cô đơn đâu, bố sẽ đi cùng con”, Khang Gia Hào như người mất hồn nói.

Lúc này, ông ta đã bị bóng tối bao quanh.

“Sao ông không gọi đến số điện thoại tôi cho ông?”.

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên một giọng nói.

Khang Gia Hào ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy cửa nhà bị mở ra, có hai người đang đứng ở ngoài cửa.

Ông ta biết hai người họ.

Một người là Kỷ Văn, người còn lại… chính là Chủ tịch Lâm của Tập đoàn Dương Hoa.

“Các người đến làm gì?”, Khang Gia Hào âm thầm lau nước mắt, lạnh lùng nói.

Hai người này là kẻ đầu sỏ đã hủy hoại mọi thứ của ông ta, đương nhiên ông ta sẽ không có thiện cảm gì với hai người.

“Cứu ông”, Lâm Chính trả lời.

“Cứu tôi? Cậu làm sao cứu tôi?”, Khang Gia Hào giận quá mà cười, ánh mắt hung ác như dã thú nhìn thẳng vào Lâm Chính: “Tôi không cần bất cứ ai cứu, cũng không cần ai thương hại. Nếu các người đến để cười nhạo tôi thì cứ cười đi, tôi không quan tâm!”.

Nhìn thấy bộ dạng của Khang Gia Hào, Kỷ Văn hơi đau đầu.

Lâm Chính lại không nói gì, đón lấy hợp đồng mà Kỷ Văn vừa soạn xong, đưa tới, đồng thời lấy một cuốn sổ nhỏ trong túi ra, đặt lên trên hợp đồng.

“Đoàn đội luật sư của tôi chỉ có một mình Kỷ Văn thì không đủ, anh ta còn quá trẻ, nếu có ông giúp đỡ, tôi nghĩ ở Giang Thành này, tôi sẽ không gặp rắc rối gì nữa. Tôi cần ông giúp tôi, hơn nữa, ông chỉ có thể giúp tôi! Ký vào hợp đồng này!”, Lâm Chính nói.

Khang Gia Hào vốn định chửi mắng, nhưng khi nhìn cuốn sổ trên hợp đồng thì không khỏi sửng sốt, sau đó cẩn thận cầm lên, mở ra…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK