Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chút võ vẽ mà cũng đòi tới đây sao? Hôm nay ông đây tâm trạng không tốt. Nghe đây, giờ cậu lập tức quỳ xuống, dập đầu ba cái rồi biến. Như vậy thì ông còn tha mạng cho. Nếu còn không chịu tỉnh ngộ, tiếp tục làm loạn thì hôm nay ông sẽ đánh phế đấy", người đàn ông để râu chửi rủa.

Lâm Chính bật cười. Nhưng ánh mắt anh thì lạnh như băng. Anh không phản bác mà chỉ lấy châm ra, đâm vào cơ thể mình. Lúc này, thực lực của anh tăng vọt, đồng thời anh cũng thầm kích hoạt 33 giọt Lạc Linh Huyết.

“Hả?", người đàn ông để râu quai nón chau mày, mơ hồ ý thức được điều gì đó bất ổn.

Lâm Chính lao về phía trước, giáng một cú đấm xuống người đàn ông. Cú đấm chứa đựng sức mạnh hủy diệt. Nó như một con rồng gầm, lao tới xé rách cả bầu không gian.

Không một ai có thể chặn lại được. Người đàn ông hết hồn, thầm nhủ “hỏng bét”

Nhưng anh ta cũng không hề lùi lại, chỉ gầm lên và đỡ đòn. Anh ta cũng tung ra một đòn phản kháng. Chỉ đang tiếc cú đấm của anh ta không là gì.

Rầm! Hai cú đấm va chạm phát ra luồng sức mạnh kinh người. Mặt đất dưới chân người đàn ông nổ tung, những đường nứt lan ra bốn phía. Cây cối ở phía xa nghiêng ngả, mặt biển bỗng nổi sóng dữ.

Những người có mặt hết hồn. Những người không có võ như Mã Hải, Tống Kinh đều ngã ra đất, trầy trật chân tay. Lâm Chính vẫn đứng im tại chỗ. Người đàn ông kia đã bị đấm ngã, lăn mấy chục vòng mới chịu dừng lại.

Bàn tay khi nấy va chạm với Lâm Chính đã bị gãy, xương lòi cả ra ngoài?

“Cái gì?"

“Thua...rồi sao?”

Người của làng chài trố tròn mắt. Nhân vật như thần linh đó của làng chài đã bị đánh bại rồi? Người dân làng chài đồng loạt vứt bỏ vũ khí, quỳ xuống đất và giơ hai tay lên.

“Đầu hàng rồi...”

“Chúng tôi nhận thua, đừng làm hại chúng tôi”.

Bọn họ run rẩy nói. Lâm Chính mặc kệ họ, chỉ nhìn người đàn ông. Người này chật vật bò dậy. Thế nhưng khi anh ta vừa đứng lên thì Lâm Chính đã đạp cho người đàn ông một phát nữa và ghì anh ta xuống.

“Cậu định làm gì? Tôi...cảnh cáo cậu, đừng có làm loạn”, người đàn ông vội vàng hét lên.

“Người đâu?”, Lâm Chính lạnh lùng hỏi. “Người nào, tôi không biết”.

“Còn giả vờ à?”, Lâm Chính lấy một cây sào. đâm cá lên nhắm thẳng vào hai mắt người đàn ông.

Người đàn ông lập tức tỉnh lại, gào lên: “Tôi thật sự không biết...chäc chẳn...cậu nhầm rồi”.

“Anh đã không nói thì tôi sẽ tự đi tìm. Có điều trước đó, chắc là anh nên nói lời tạm biệt với thế giới này đi”, Lâm Chính lạnh giọng, định giải quyết người đàn ông.

Đúng lúc này có tiếng hét vang lên: “Dừng tay”. Lâm Chính khựng người, quay qua nhìn. Một người đàn ông trung niên dẫn theo một đám người chạy tới.

“Dừng tay. Người của cậu ở phía sau, vẫn đang được tiếp đãi rất tốt. Bọn họ đều bình an vô sự cả. Cậu tha cho người này đi” người đàn ông trung niên vội nói.

“Hả?”, người đàn ông dưới đất trố tròn mắt khi nghe thấy vậy: “Cái gì? Trưởng thôn, ông bắt người của cậu ta sao?”

“Cậu Chiêm, thật sự là xin lỗi...chúng tôi cũng vì chút tiền mà thôi..”, người đàn ông trung niên đáp lại.

“Các người...khốn nạn...toàn là họa do các người gây ra thôi”, người đàn ông tức giận quát.

“Cậu Chiêm, chúng tôi cũng vị muốn tốt cho ông cụ thôi mà”, trưởng thôn vội giải thích.

Người đàn ông để râu vẫn tức lắm nhưng không nói gì nữa, chỉ quay qua trừng mắt với Lâm Chính: “Nghe đây, người này là trưởng thôn của làng chài. Người của cậu chắc bị ông ta bắt đi rồi, các người đòi người từ ông ta là được”.

“Đưa người của tôi ra đây”, Lâm Chính lạnh giọng.

“Mau đưa người ra”, trưởng thôn hô lên.

Một lúc sau, Tô Dư cũng nhân viên được đưa tới: “Chủ tịch Lâm”.

“Tốt quá rồi, chủ tịch Lâm tới cứu chúng ta rồi”, đám đông mừng rỡ chạy tới.

“Tô Dư, cô không sao chứ?”, Lâm Chính kiểm tra cho Tô Dư. Cô ta vẫn bình yên vô sự, không hề có vết thương trên người. Lâm Chính thở phào.

“Cảm ơn anh, chủ tịch Lâm”, Tô Dư mỉm cười, nhưng mặt vẫn tái nhợt. Có vẻ cô ta vẫn chưa hoàn hồn.

“Tống Kinh, lập tức sắp xếp xe cứu thương, đưa bọn họ tới bệnh viện tĩnh dưỡng”.

“Vâng, chủ tịch Lâm”, Tống Kinh lập tức gọi điện thoại.

“Lần này thì cậu đã hài lòng chưa?”, trưởng thôn mỉm cười.

“Hài lòng sao? Người của tôi bị bắt tới đây một cách vô duyên vô cớ mà ông còn hỏi tôi có hài lòng hay không à?”, Lâm Chính hừ giọng.

“Chúng tôi đã thả người ra rồi mà”, trưởng thôn vội nói.

“Thả người ra? Vậy là xong rồi sao? Toàn bộ người dân làng chài đều cút ra đây quỳ xuống cho tôi. Mã Hải, dỡ nguyên cái làng chài này cho tôi”, Lâm Chính gào lên.

“Vâng”, Mã Hải hô hào thuộc hạ lao về phía những người dân.

“Dừng tay!", người đàn ông để râu cuống cả lên, vội chặn Lâm Chính lại. Thế nhưng khi anh ta vừa làm thế thì đã bị Lâm Chính đạp vào bụng.

Phụt. Anh ta lập tức nôn ra máu.

“ÁI", người dân làng chài sợ hết hồn. Thực ra chỗ dựa của bọn họ chính là người đàn ông này. Nếu đến cả anh ta cũng bị đánh thì những người dân ở đây khác gì những con dê non chứ.

Bọn họ không dám làm trái ý của Lâm Chính. Tất cả đều quỳ xuống, run rẩy. Mã Hải cho người dỡ toàn bộ làng chài.

Lúc này, lại có một giọng nói khác vang lên: “Người anh em dừng tay, tha

cho bọn họ đi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK