Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Những lời nói của Tam Thủ Y khiến Lâm Chính rối tinh rối mù.

Anh trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Được, nếu đã vậy thì tạm thời tôi sẽ ở lại sơn trang Thánh Y, chờ làm xong hôn lễ rồi tính tiếp".

"Được, để tôi đi bảo người sắp xếp phòng cho thần y Lâm, cậu nghỉ ngơi một lát đi, rồi ngày kia vui vẻ làm chú rể".

Tam Thủ Y cười nói, rồi lập tức sai người sắp xếp cho Lâm Chính.

Lâm Chính vừa đi, Tam Thủ Y liền vội vàng đến phủ trang chủ gặp Thánh Y Giả.

"Thế nào rồi?", Thánh Y Giả đang ngắm một bức tranh cổ ở đại sảnh, quay lưng về phía Tam Thủ Y, lên tiếng hỏi.

"Khó", Tam Thủ Y cười nhạt nói: "E là thần y Lâm này sẽ không dễ dàng thần phục sơn trang Thánh Y chúng ta đâu! Muốn cậu ta cúi đầu thì không thể chỉ dựa vào lời nói".

"Vậy chú có dự định gì?".

"Anh đừng lo, em đã đồng ý với thần y Lâm, ngày kia sẽ tổ chức lễ cưới cho cậu ta và Băng Thanh. Đến hôm đó, cậu ta chắc chắn sẽ gia nhập sơn trang Thánh Y", Tam Thủ Y cười nói, đáy mắt lóe lên một tia gian xảo.

"Ngày kia tổ chức lễ cưới? Hoang đường! Ngày kia là lễ cưới của Băng Thanh và bên kia, sao chú lại tổ chức cho thần y Lâm chứ? Nếu để bên kia biết, thì chẳng phải sơn trang Thánh Y chúng ta sẽ khó xử sao? Chú đừng có làm lớn chuyện!", Thánh Y Giả trầm giọng nói.

"Anh yên tâm! Băng Thanh vẫn gả cho bên kia, điều này sẽ không thay đổi. Em chỉ muốn lợi dụng lễ cưới này để ràng buộc thần y Lâm thôi, em đã có kế hoạch rồi", Tam Thủ Y cười nói.

Thánh Y Giả hơi quay sang, trầm giọng hừ một tiếng: "Tôi giao hết mọi việc cho chú đấy! Nghe đây, cho dù không có được thần y Lâm, thì cũng không được đánh mất cơ hội liên hôn với bên kia! Đây là cơ hội rất tốt để sơn trang Thánh Y chúng ta trở mình, tuyệt đối không được làm hỏng!".

"Vâng anh".

Tam Thủ Y cười nói, sau đó rời khỏi đại sảnh.

Sau khi được sắp xếp phòng để nghỉ ngơi, Lâm Chính ở trong phòng nhưng nhấp nhổm bất an.

Anh đến đây không chỉ để giải quyết rắc rối là Trí Băng Thanh, mà còn vì tuyệt đỉnh thang tuyền.

Nếu sơn trang Thánh Y ở nơi phúc trạch bảo địa như thế này, thì chắc chắn là có tuyệt đỉnh thang tuyền.

Hơn nữa... chắc chắn là cực phẩm vô song.

"Nhất định phải tìm được nơi này! Bước cuối cùng của Hồng Mông Long Châm chỉ thiếu mỗi thang tuyền này".

Lâm Chính thầm nghĩ, cuối cùng không nhịn được nữa, đẩy cửa phòng đi ra ngoài.

"Thần y Lâm, anh muốn đi đâu?".

Một đệ tử đứng canh ở cửa kỳ quái hỏi.

"Ở trong phòng ngột ngạt quá, tôi muốn ra ngoài đi dạo", Lâm Chính bình thản nói.

"Nếu vậy thì để tôi đưa anh đi xem quanh đây", đệ tử kia lập tức ôm quyền nói.

Đưa anh đi?

Giám thị anh thì có!

Lâm Chính nghĩ vậy, nhưng cũng không từ chối: "Vậy được, anh đưa tôi đi đi".

"Mời thần y Lâm đi bên này".

Đệ tử kia lập tức nói, rồi dẫn Lâm Chính ra ngoài.

Sơn trang Thánh Y không được coi là nhỏ, người cũng khá đông, ra khỏi khu nhà dành cho khách là có thể nhìn thấy không ít nam nữ đeo gùi thuốc lên xuống núi.

"Phía đông là vườn thuốc ruộng thuốc của sơn trang Thánh Y chúng tôi. Những loại thuốc ở đó đều là những loại mà trần tục không thể trồng được".

Đệ tử giới thiệu sơ qua.

Lâm Chính ngoảnh sang nhìn, phát hiện phía Đông quả nhiên trồng rất nhiều thảo dược hiếm có trên đời.

Hơi thở của Lâm Chính như ngừng lại, chạy về phía đó.

"Ấy, thần y Lâm!".

Đệ tử kia kinh hãi, vội vàng chạy theo.

Lâm Chính chạy tới ruộng thuốc, ngồi xuống quan sát kĩ lưỡng, kinh ngạc cảm thán không thôi.

"Đây đều là những thảo dược cổ mà! Phương pháp trồng trọt chăm sóc chúng đều đã thất truyền, không ngờ sơn trang Thánh Y các anh lại có thể trồng được, thật không thể tin nổi..."

"Đương nhiên, sơn trang Thánh Y chúng tôi đã tồn tại gần nghìn năm, những cách trồng mà chúng tôi nắm được chắc chắn không ai bì được", đệ tử kia kiêu ngạo nói.

Lâm Chính mỉm cười, dường như chú ý đến gì đó, lại quỳ xuống nhón một ít đất lên, đặt lên mũi ngửi.

Đệ tử kia thấy thế thì hơi biến sắc, nặn ra một nụ cười nói: "Thần y Lâm, chỗ này cũng chẳng có gì xem đâu, phía Tây là nơi sắc thuốc luyện đan, bên đó hay hơn".

"Được".

Lâm Chính gật đầu, rồi đi theo đệ tử đến phía Tây.

Vừa đến gần phòng luyện thuốc, mùi thơm ngào ngạt đã xông vào mũi.

Lâm Chính không khỏi ngất ngây.

"Số thuốc này... cũng đều là đan dược cổ... Hơn nữa độ thuần dược hiệu của mỗi viên thuốc mỗi bát thuốc đều đạt tới bảy phần... Lợi hại!".

"Thần y Lâm mới là lợi hại, chỉ ngửi mùi đã biết rồi! Khâm phục!".

Đệ tử kia không khỏi cảm thán.

Lâm Chính không nói gì, ánh mắt liếc về phía một thùng nước ở bên cạnh lò luyện đan.

Anh đi tới nhìn thùng nước này, cười nói: "Nước này không giống nước suối, ở sơn trang Thánh Y các anh có nguồn nước khác sao?".

Anh vừa dứt lời, đệ tử kia liền biến sắc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK