Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 251: Đến tòa án

“Ông nói gì? Xương Bá bị đưa đi rồi?”.

Ở tầng cao nhất của khách sạn Giang Hoa, Tư Đồ Kính đứng trước cửa sổ sát đất, la lên qua điện thoại.

“Phải”, Lạc Bắc Minh ở đầu kia nói bằng giọng khản đặc: “Cậu Tư Đồ, đây rõ ràng là đòn phản công của Chủ tịch Lâm! Chúng ta có tiếp tục hay không?”.

“Nói thừa, đương nhiên phải tiếp tục. Chẳng lẽ mất đi một ông trùm xã hội đen thì tôi phải nhận thua sao?”, Tư Đồ Kính quát lên, vẻ mặt âm trầm.

“Nhưng… cậu Tư Đồ, cậu biết người đưa Xương Bá đi là ai không?”.

“Ai?”.

“Thái Văn Nông!”.

“Cái gì?”.

Ly rượu trong tay Tư Đồ Kính run rẩy rơi xuống đất.

Xoảng!

Ly rượu bị rơi vỡ, chất lỏng màu đỏ tươi tràn ra.

Tư Đồ Kính trợn tròn mắt, cơ thể run rẩy nói: “Thái Văn Nông không có quyền đó, sao ông ta lại vươn tay đến tận đây?”.

“Nếu là can thiệp đến vấn đề đó thì Thái Văn Nông quả thật có quyền quản!”, Lạc Bắc Minh hạ giọng đáp.

Tư Đồ Kính tái mặt, hiểu ra Lạc Bắc Minh đang nhắc tới phương diện nào.

“Cậu Tư Đồ, tôi đề nghị phải nói Tiêu Nghị chuẩn bị sẵn sàng ngay lập tức, hoặc là hủy vụ kiện đó, để Tiêu Nghị thoát thân trước. Nếu không, tôi sợ mục tiêu tiếp theo của Tập đoàn Dương Hoa sẽ là Tiêu Nghị!”, Lạc Bắc Minh nói.

“Không được! Chuyện đã đến nước này rồi, không lẽ lại bảo tôi phải thu tay? Huống hồ, nhà máy đã bị niêm phong, ông nói ông ta phải thoát thân thế nào nữa?”, Tư Đồ Kính nghiến răng nghiến lợi nói.

“Vậy vụ kiện…”.

“Tiếp tục! Bất kể xảy ra chuyện gì cũng phải tiếp tục! Tôi không tin Chủ tịch Lâm kia có tài năng gì ghê gớm. Phương Thị Dân đã nhận được chứng cứ đanh thép mà tôi giao cho ông ta. Ông ta cũng đã nói với tôi, vụ kiện này ông ta có thể thắng một trăm phần trăm! Một vụ kiện chắc thắng, tôi còn sợ gì nữa? Xã hội bây giờ là xã hội dựa vào chứng cứ, chứng cứ vững như núi, Tập đoàn Dương Hoa bọn họ có thể chối cãi được sao?”.

“Nếu nói vụ kiện có thể thắng, vậy thì mọi chuyện không có gì để lo lắng, chỉ sợ…”.

“Ông sợ cái gì? Chắc chắn sẽ không có gì ngoài ý muốn!”, Tư Đồ Kính ngắt lời Lạc Bắc Minh, điên cuồng hét lên.

Lạc Bắc Minh do dự một lúc, chỉ đành gật đầu thở dài.

“Được thôi”.

Đến lúc này rồi, đúng là không thể thu tay.

Nhưng Lạc Bắc Minh không phải Tư Đồ Kính, ông ta tính toán sâu xa, sao có thể không nhìn ra đường lối.

Chủ tịch Lâm còn mời được pho tượng Phật là Thái Văn Nông, chỉ sợ từ đầu tới cuối không ai nhìn thấy rõ sức mạnh phía sau cậu ta…

Người của đoàn luật sư lập tức bảo lãnh cho Lâm Chính.

Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc, trước khi có kết quả vụ án, việc đi lại của anh vẫn phải chịu hạn chế, không thể rời khỏi Giang Thành.

“Chủ tịch Lâm! Lạc Bắc Minh của Tam Chi Đường kiện công ty, nói thuốc mới của chúng ta đã ăn cắp bản quyền phương thuốc cổ tổ truyền của ông ta. Tòa án đã tiếp nhận, chiều sẽ mở phiên tòa, anh có muốn qua đó nghe xử không?”, Tiểu Lưu của đoàn luật sư nói.

“Lạc Bắc Minh mời ai đến tham gia vụ kiện?”.

“Một trong ba đoàn luật sư lớn nổi tiếng của Yên Kinh, Đoàn luật sư Phương Thị Dân!”, Tiểu Lưu hơi run rẩy nói.

Làm nghề này, không ai không biết đến ba đoàn luật sư lớn ở Yên Kinh.

Đó là ba ngọn núi lớn trong giới luật sư.

“Một trong ba đoàn luật sư lớn à? Tôi từng nghe qua, mặc dù Lạc Bắc Minh cũng rất có tên tuổi, nhưng danh tiếng ông ta chưa lớn tới mức có thể mời được Phương Thị Dân. Nhất định là người của Nam Phái đã ra mặt! Đi, đi nghe xử án”, Lâm Chính nói.

“Được”.

Tiểu Lưu kéo cửa xe, Lâm Chính lên xe, đến thẳng tòa án.

Ngồi trên xe, Lâm Chính cũng đã tìm hiểu dư luận hiện nay.

Tập đoàn Dương Hoa lại cuốn vào sóng gió thuốc giả và dư luận ăn cắp phương thuốc.

Bởi vì Nam Phái đã thuê người nên trên mạng hầu như toàn là tiếng chất vấn nghiêng về một phía. Hơn nữa còn có vài phần tử trí thức công cộng và người làm truyền thông bất lương dẫn dắt dư luận, những lời đánh giá về Tập đoàn Dương Hoa hiện nay cực kỳ tệ.

Từ các góc độ cho thấy, Dương Hoa đang tràn ngập nguy cơ…

Đến trước cửa tòa án, Lâm Chính xuống xe.

“Đến rồi đến rồi! Chủ tịch Lâm đến rồi!”.

Các phóng viên chực chờ trước cổng ùa tới như ong vỡ tổ, bao vây Lâm Chính hỏi liên tục.

“Chủ tịch Lâm, xin hỏi Tập đoàn Dương Hoa của các anh thật sự đã ăn cắp phương thuốc tổ truyền của thần y Lạc của Tam Chi Đường sao?”.

“Chủ tịch Lâm, lần trước là nhà họ Tô nói anh ăn cắp phương thuốc, bây giờ Tam Chi Đường kiện anh ăn cắp phương thuốc, xin hỏi hai chuyện này có liên quan gì không?”.

“Chủ tịch Lâm, anh có gì muốn nói với mọi người về chuyện này không?”.

“Chủ tịch Lâm…”.

Phóng viên hỏi tới tấp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK