Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 70: Phân chia dự án

Trương Tinh Vũ và Tô Nhu đều biết vì sao bà cụ muốn làm như vậy.

Nhất là Tô Nhu, cô quản lý tài vụ của công ty nhà họ Tô, hiểu rõ hành động của nhà họ Tô hiện nay.

Cô là người hiểu rõ mọi việc nhất.

Nhưng, cô cũng là người bất lực nhất.

“Anh đi không?”.

Tô Nhu hỏi bằng giọng khàn khàn.

“Đi, đương nhiên phải đi. Bà nội đã chuẩn bị xong đơn ly hôn cho chúng ta rồi, sao có thể không đi được?”, Lâm Chính cười nói.

Thấy Lâm Chính có biểu cảm như vậy, Tô Nhu bỗng cảm thấy trống rỗng trong lòng, một loại cảm giác hoảng hốt không hiểu vì sao đột nhiên dâng lên.

Không biết vì sao cô phát hiện, mình càng ngày càng không quen người chồng đã kết hôn với mình ba năm này.

Cả nhà bốn người vội vàng bắt xe đến nhà họ Tô.

Lúc này, nhà họ Tô có thể nói là vô cùng náo nhiệt.

Tô Thái, Tô Cối, Tô Bắc đều đến, ngay cả con gái Tô Trân của bà cụ Tô cũng đến.

Mấy chục người nhà họ Tô tụ tập nơi phòng khách.

Bà cụ Tô ngồi trên ghế ở phía trên, một tay đặt trên tay vịn, một tay cầm gậy, mặt mày lạnh lùng. Trên bàn trà bên cạnh bà ta là một xấp tài liệu thật dày.

Tô Bắc và Tô Trương Dương có vẻ như đang nói chuyện gì đó.

Tô Mỹ Tâm đang cầm son mới mua tô lại son.

Tô Cương dùng tay áo lau bụi trên giày. Đó là đôi giày mà anh ta vừa mới tiêu ba mươi nghìn tệ để mua, có lẽ là đôi giày đắt nhất mà anh ta mang trong đời.

Tô Thái nhìn quanh mọi người, cuối dùng dừng mắt trên người Tô Bắc, thực sự không nhịn được lên tiếng: “Chú ba, mấy dự án này vẫn chưa khởi công, trước mắt vẫn chưa có lợi nhuận, sao chú lại đổi xe rồi? Chiếc BMW X6 chú đậu ngoài kia phải hơn tám trăm nghìn tệ đấy nhỉ? Chú lấy đâu ra nhiều tiền như thế?”.

“Vay chứ đâu”, Tô Bắc cười nói: “Dù sao bây giờ cũng dễ vay. Đợi dự án kết thúc, mọi người chia phần trăm rồi, tôi sẽ lấy đi trả tiền vay, không phải dễ rồi sao?”.

Tô Thái cạn lời.

“Mẹ, đợi lát nữa ký tên, mẹ phải chừa một dự án cho Tô Cối nhà chúng ta. Thời gian này Tô Cối chịu khổ không ít, mẹ quên rồi à? Anh ấy vì học y cứu mẹ mà thế chấp cả căn nhà, bây giờ tháng nào nhà chúng con cũng phải trả tiền cho ngân hàng! Sống khổ sở đến thế nào”.

Tô Cối nháy mắt ra hiệu cho vợ mình, Lưu Diễm lập tức đứng dậy, gạt nước mắt nói.

Bà cụ Tô nhíu mày, không nói gì, chỉ gật đầu “ừ” một tiếng.

Nhưng một tiếng đó lại dẫn đến sự bất mãn của những người khác.

“Mẹ, anh hai một mình chiếm dự án của một công trình? Vậy nhà chúng con thì sao? A Bắc và Trương Dương nhà chúng con bỏ công sức ra nhiều nhất. Mấy hôm nay bọn họ luôn bôn ba bên ngoài, da cũng bị lột mất một lớp, chẳng lẽ họ không có phần thưởng gì sao?”, Trương Vu Huệ lập tức lên tiếng.

“Đúng vậy, bà nội, cháu biết bà thích bác hai nhất, nhưng cũng không thể thiên vị được. Nhà chúng cháu cũng đã bỏ nhiều công sức vì số hợp đồng này đấy”, Tô Mỹ Tâm cũng hờn dỗi lên tiếng.

“Mỹ Tâm, nếu không có bố anh, bây giờ bà nội đâu còn ngồi ở đây? Chúng ta nói chuyện phải dựa vào lương tâm, nhà bọn anh lấy một công trình là hợp tình hợp lý”, Tô Cương thản nhiên nói.

“Cái gì mà hợp tình hợp lý? Em thấy không hợp lý, dựa vào đâu mọi người đều bỏ công sức như nhau, chỉ có nhà anh đặc biệt? Chẳng lẽ không có nhà anh, bà nội không sống được sao?”, Tô Mỹ Tâm bất chấp ba lần bảy hai mốt, đứng lên, chống nạnh quát.

“Nói như vậy, tôi cũng có thể lấy một công trình làm riêng lẻ rồi?”, Tô Trân nói giọng quái gở.

“Nói vậy chi bằng mỗi người một phần”.

“Tổng cộng có bốn hợp đồng, mỗi người một phần làm sao chia cho đều? Hơn nữa, dự tính chi phí trong này đều khác nhau, làm sao tính được?”.

“Hay là tìm thêm một vài ông chủ nữa muốn làm số công trình này đến?”.

“Nếu vậy, tôi không có ý kiến”.

“Dù sao nhà chúng tôi cũng sẽ lấy phần nhiều nhất”.

Thân thích nhà họ Tô cãi nhau, bắt đầu phân chia số dự án này.

Sắc mặt Tô Thái không dễ coi cho lắm.

Tô Dư không nói gì.

“Nhìn thấy rồi chứ Tiểu Dư, số dự án đó còn chưa kịp có quyết định, bọn họ đã xem nó thành của mình rồi!”, Tô Thái thở dài.

“Chẳng lẽ còn vấn đề gì khác hay sao? Lâm Chính chắc chắn sẽ ký tên, chia trước miếng bánh này cũng tốt”.

“Con cũng khẳng định Lâm Chính sẽ ký tên?”.

“Bà nội đã chuẩn bị cả đơn ly hôn cho cậu ta rồi, tức là muốn ép cậu ta vào khuôn. Tính cách Lâm Chính thế nào không phải bố không biết, dọa cậu ta một chút, cậu ta đã biết sợ rồi!”, Tô Dư nói.

“Dọa cậu ta? Ngày trước trận hình của Mã Phong chưa đủ lớn hay sao? Con thấy Lâm Chính có bị dọa sợ không?”.

“Đó chỉ là vì cậu ta gặp được quý nhân. Bà nội điều tra rồi, Lâm Chính đã đọc vài cuốn sách y, tìm được một phương pháp cứu chữa cho Ninh Tiểu Uyển của nhà họ Ninh, cho nên nhà họ Ninh mới nghiêng về phía cậu ta!”.

Tô Thái không nói tiếp, nhưng trong mắt vẫn chứa đầy vẻ lo lắng.

Lúc này, một chiếc xe taxi dừng trước nhà tổ.

“Mẹ, chúng con đến rồi!”.

Giọng nói thật thà của Tô Quảng vang lên.

Người trong nhà lập tức dừng tranh cãi.

Bà cụ Tô lạnh lùng quát: “Lâm Chính có tới không? Nếu Lâm Chính không tới, chúng mày cũng không cần vào nữa! Cút về hết đi”.

Dứt lời, nụ cười của Tô Quảng cứng đờ.

Trương Tinh Vũ sầm mặt, tức tối nghiến răng nghiến lợi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK