Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Nữ Hoàng bệ hạ, tên giặc Thanh Huyền đã đến thôn Khổ Gia! Bắt trưởng thôn Triệu Khổ! Bọn họ còn định bắt chúng tôi! Nhưng may mà chúng tôi lanh lợi, nếu không tất cả chúng tôi đã chết trong thôn rồi!”

“Nữ Hoàng bệ hạ, Lâm yêu quái thật đáng sợ, mặt xanh nanh dài, dữ tợn gớm ghiếc, như quỷ dữ!”

"Trưởng thôn Triệu Khổ rơi vào tay hắn, rất có khả năng lành ít dữ nhiều, mong Nữ Hoàng đại nhân báo thù cho trưởng thôn chúng tôi!"

Đám người thôn Khổ Gia chạy vào đại điện, ai nấy đều quỳ xuống đất, hét lớn.

Nữ Hoàng Thiên Trì không nhanh không chậm bước đến, ngồi trên ngai vàng, hờ hững nhìn đám người này.

“Lanh lợi? Chẳng qua bọn họ lười giết các người thôi, các người cho rằng mình có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay Lục Địa Thần Tiên sao?”

Nữ Hoàng Thiên Trì hầm hừ, trên mặt tràn đầy vẻ khinh thường.

Mọi người đều sững sờ, xấu hổ ra mặt.

“Nữ Hoàng bệ hạ! Thuộc hạ Triệu Khổ xin gặp!”

Đúng lúc này, một giọng nói dồn dập truyền đến.

"Triệu Khổ?"

Nữ Hoàng Thiên Trì kinh ngạc nhìn ra ngoài sảnh, bình tĩnh nói: "Vào đi”.

"Rõ!"

Triệu Khổ vô cùng chật vật thở hổn hển đi vào, quỳ phịch xuống trước mặt Nữ Hoàng Thiên Trì!

"Bái kiến Nữ Hoàng bệ hạ!"

"Triệu Khổ, nghe nói ông bị Lâm Chính bắt đi, sao ông lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ ông phản bội Thiên Trì?"

Nữ Hoàng Thiên Trì thờ ơ hỏi.

Triệu Khổ sững sờ, lập tức giơ tay hô lên: "Nữ Hoàng bệ hạ, lòng trung thành của tôi với bệ hạ có sao trời chứng giám, trời đất có đổi thay thì tôi cũng không thay đổi! Sao tôi có thể phản bội bệ hạ chứ!"

“Thật không? Vậy ông thoát khỏi tay Lục Địa Thần Tiên bằng cách nào?”

Nữ Hoàng Thiên Trì hỏi.

Triệu Khổ nghe vậy, vội vàng nói: "Nữ Hoàng bệ hạ, nữ hoàng không biết đấy thôi, thực lực của Lâm Chính rất mạnh, khi bọn họ đến gần thôn, tôi đã cảm nhận được bọn họ đang đến, đánh hơi thấy nguy hiểm, tôi lập tức bảo mọi người chạy vào núi, mình tôi chặn phía sau!"

"Chỉ là Lục Địa Thần Tiên không tầm thường, tôi đánh ba trăm hiệp với Lâm Chính, chung quy vẫn kém hơn, đánh thua một chiêu, bị cậu ta bắt sống!"

“Sau khi bị bắt, Lâm Chính không giết tôi, mà muốn lấy lời khai từ miệng tôi, nhưng Triệu Khổ tôi là ai chứ? Cả đời tôi chỉ trung thành với Nữ Hoàng bệ hạ, bất kể Lâm Chính có uy hiếp dụ dỗ như nào, tôi cũng không tiết lộ bất kỳ tin tức nào về Nữ Hoàng bệ hạ! Cậu ta thấy tôi kiên quyết, tài nghệ cũng khá, nên đã chiêu mộ tôi, thậm chí… thậm chí Lâm Chính còn muốn gả con gái của cậu ta cho tôi! Nhưng đều bị tôi từ chối…”

Nói đến đây, Triệu Khổ còn hơi đỏ mặt.

Đám người bên cạnh trợn mắt há mồm.

"Triệu trưởng thôn, hình như Lâm Chính không có con gái?"

Có người nhìn thấy ông ta khoe khoang quá mức, không khỏi chỉ ra.

“Anh thì biết cái gì! Cậu ta không có con gái, nhưng nhận con nuôi! Cậu ta nói, nếu có tôi trợ giúp, liên minh Thanh Huyền đủ để thống nhất vực Diệt Vong, đến lúc đó còn giao cho tôi chức phó minh chủ! Đáng tiếc Lâm Chính không hiểu cách làm người của Triệu Khổ tôi! Chức phó minh chủ có là gì chứ? Chỉ cần có thể đi theo Nữ Hoàng bệ hạ, dù là canh cửa, tôi cũng tình nguyện!”

Triệu Khổ hầm hừ, với vẻ khinh thường.

"Đủ rồi!"

Nữ Hoàng Thiên Trì vỗ vào tay ghế, lớn giọng quát.

Triệu Khổ hoảng sợ vội vàng quỳ xuống.

“Ăn nói bậy bạ, Triệu Khổ, ông nghĩ tôi là đứa ngốc không có năng lực sao?"

Nữ Hoàng Thiên Trì tức giận.

"Bệ hạ tha tội, bệ hạ tha tội... tôi… tôi...”

Triệu Khổ run rẩy, không biết nên giải thích như nào.

Nữ Hoàng Thiên Trì lạnh lùng quát: "Nói cho tôi biết sự thật, nếu không, tôi đánh chết ông ngay tại đây!"

Triệu Khổ như hồn lìa khỏi xác, còn đang kinh hãi, lúc này sao dám khoác lác nữa, lập tức kể lại tất cả những gì mình biết.

“Bệ hạ… Lâm Chính kia… sở dĩ Lâm Chính không giết tôi, là… là muốn tôi chuyển lời đến bệ hạ…”

“Chuyển lời gì?”

“Lâm Chính nói, nếu bệ hạ đầu hàng… cậu ta sẽ không tiêu diệt Thiên Trì…”

Hàm răng Triệu Khổ va vào nhau nói.

Sở dĩ ông ta khoe khoang nhiều như vậy, vì biết lời này không thể nói ra.

Nếu Nữ Hoàng Thiên Trì muốn đầu hàng, cần gì phải đợi đến hôm nay? Vì thế không được nói đến chuyện đầu hàng?

Nhưng dù sao cũng phải bịa ra một lý do chứ?

Vì thế Triệu Khổ mới nói mấy lời vô nghĩa đó.

Nhưng Nữ Hoàng Thiên Trì không dễ bị lừa.

Đúng như dự đoán.

Nghe thấy lời Triệu Khổ nói, sắc mặt Nữ Hoàng Thiên Trì lạnh như băng, sát khí bắn ra bao phủ khắp đại điện.

Nhưng cô ta nhanh chóng kiềm chế lại, suy nghĩ chốc lát, lạnh lùng nói: “Ông lập tức xuống núi”.

"Bệ hạ, đừng trục xuất tôi ra khỏi sơn môn!"

Triệu Khổ vội vàng kêu rên.

“Trục xuất khỏi sơn môn gì chứ? Tôi muốn ông lập tức xuống núi tìm Lâm Chính, nói với anh ta, tôi đồng ý đầu hàng!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK