Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hà Mã Vinh thấy Lâm Chính lên tiếng, lập tức xốc lại tinh thần, vội vàng ngồi thẳng người dậy, gật đầu lia lịa.

"Không tệ! Không tệ! Chủ tịch Lâm, tôi chính là Hà Mã Vinh, mỏ đá tím là của tôi. Ấy, Chủ tịch Lâm, tôi nghe nói mỏ đó bán được mấy trăm tỷ tệ đúng không?", Hà Mã Vinh xoa bàn tay, hào hứng hỏi.

"Đúng vậy, bán được 700 tỷ lẻ 100 triệu tệ, trừ hoa hồng cho hội đấu giá Long Đằng và các chi phí lặt vặt, thì anh nhận được ít nhất hơn 500 tỷ tệ", Lâm Chính nói.

"Thật sao? Ha ha, phát tài rồi, phát tài rồi!".

Hà Mã Vinh kích động đến mức gần như đứng bật dậy, khua tay múa chân trong phòng làm việc.

Sự mừng rỡ kích động khiến anh ta muốn ngất.

"Đúng là tổ tiên tích đức! Tổ tiên tích đức! Ha ha ha..."

Hà Mã Vinh hú hét.

Cũng khó trách anh ta hưng phấn như vậy.

Mấy trăm tỷ tệ đủ để một người bình thường tiêu mười mấy đời.

Trong tình huống này, dù là ai cũng sẽ thất thố.

Theo điều tra của Mã Hải, thì tên Hà Mã Vinh này chính là một kẻ vô công rồi nghề, ham ăn lười làm, lần này cũng may là tổ tiên phù hộ, để lại một ngọn núi cho anh ta.

Ngọn núi này không được tính là lớn, do vị trí hẻo lánh, nên không thể khai thác xây nhà. Lúc đầu Hà Mã Vinh định cho người khác thuê để trồng cây, nhưng trồng cây nào chết cây nấy, rõ ràng là không thể trồng trọt được. Nhưng nếu dùng để khai thác thì cũng chẳng có ai khai thác ở nơi hoang vu hẻo lánh này.

Thế nên Hà Mã Vinh mắng chửi tổ tiên mình rất nhiều lần, trách bọn họ tại sao lại để lại cho anh ta một ngọn núi vô dụng như vậy.

Nhưng anh ta đâu biết rằng, đây không phải là một ngọn núi hoang, mà là một núi vàng.

"Chúc mừng anh, anh Hà!".

Lâm Chính nói.

"Ha ha ha, cùng vui, cùng vui!".

Hà Mã Vinh đặt mông ngồi xuống sô pha, gác chân lên bàn trà, châm một điếu thuốc rồi rít một hơi đầy thỏa mãn.

"Chủ tịch Lâm, lúc nào thì... tôi nhận được số tiền này?", Hà Mã Vinh cười hỏi.

"Trong vòng 10 ngày".

"Được! Được! Ha ha, Chủ tịch Lâm, lần này phải cảm ơn cậu nhiều rồi", Hà Mã Vinh cười nói, dáng vẻ đắc ý.

Đúng lúc này, anh ta nhìn thấy trên bàn trà đặt một miếng gỗ thơm, thế là dùng chân đạp một cái.

Cạch!

Miếng gỗ thơm lập tức bay đi, rơi xuống đất vỡ thành bốn năm mảnh.

Lâm Chính ngoảnh sang nhìn.

"Ui, xin lỗi Chủ tịch Lâm, tôi không kịp thu chân. Không sao, để tôi đền, tôi đền, ha ha!", Hà Mã Vinh cười nói.

"Được", Lâm Chính gật đầu.

Hà Mã Vinh lại đứng dậy, đi tới bức tường bên cạnh, ngắm bức tranh trên đó, rồi lấy nó xuống, xé thành mảnh vụn.

"Vẽ cái quái gì vậy? Nhìn ngứa cả mắt!".

"Hử?", Lâm Chính hơi nhíu mày.

"Chủ tịch Lâm đừng tức giận! Tôi đền! Cứ tính cho tôi!", Hà Mã Vinh cười ha hả, dáng vẻ hào phóng.

"Xem ra anh Hà là người rất rộng rãi", Lâm Chính nói.

"Đúng vậy".

Hà Mã Vinh vô cùng đắc ý.

Thấy hình như Lâm Chính không tức giận, Hà Mã Vinh bắt đầu được nước lấn tới.

Tất cả tranh treo tường đều bị xé nát, tất cả đồ trang trí đều bị đập phá.

Thỏa sức phá hoại trong phòng làm việc của Chủ tịch Lâm nức tiếng Giang Thành, đúng là không việc gì khiến người ta sung sướng hơn.

Hà Mã Vinh chỉ cảm thấy mình đã đạt tới đỉnh cao của đời người, toàn thân sướng đến phát điên.

"Chủ tịch Lâm, phòng làm việc này của cậu không ổn! Cực kỳ không ổn! Phẩm vị của cậu đáng phải xem lại! Thế này đi, chờ tôi lấy được tiền, tôi sẽ làm lại một phòng làm việc mới cho cậu, tất cả tường và sàn nhà sẽ được dát vàng, thế nào? Tất cả các bức tranh kia cũng sẽ mua bản gốc! Là bản gốc luôn!", Hà Mã Vinh vỗ ngực cười nói.

"Vậy à? Thế thì cảm ơn anh, chỉ có điều e là những bức tranh này của tôi không mua được bản gốc nữa rồi, bởi vì những thứ anh vừa phá hoại đều là đồ thật", Lâm Chính mỉm cười đáp.

"Thế thì tiếc thật, nhưng không sao, bản gốc thì bản gốc, tôi vẫn sẽ đền cho cậu", Hà Mã Vinh cười lớn, rồi hỏi: "Lát nữa cậu bảo người tính giá của những thứ này đi, trừ thẳng vào số tiền kia của tôi".

"Được".

Lâm Chính nhấc điện thoại bàn lên, gọi cho Mã Hải.

Một lát sau, Mã Hải dẫn người bước vào phòng làm việc.

"Kiểm kê đi, rồi đưa hóa đơn cho anh Hà".

"Vâng, Chủ tịch Lâm!".

Người kia gật đầu, bắt đầu kiểm kê.

Hà Mã Vinh hồn nhiên không để ý, ngồi xuống sô pha, vắt chéo hai chân, miệng ngậm điếu thuốc, nói chuyện phiếm với Lâm Chính.

Lâm Chính cũng nói câu được câu chăng.

Một lát sau, người kiểm kê tổn thất rời đi.

"Chủ tịch Lâm, rồi tiền sẽ được chuyển vào tài khoản ngân hàng của tôi chứ? Hi hi, nhiều tiền như vậy, tôi nên tiêu thế nào đây? Hay là mở công ty chơi nhỉ? Tôi lăn lộn bao nhiêu năm, nằm mơ cũng muốn làm ông chủ. Lần này tôi cũng muốn nếm thử cảm giác làm ông chủ làm Chủ tịch nó thế nào, ha ha ha", Hà Mã Vinh cười lớn.

"Cứ để đó đã, chờ anh đền xong cho tôi rồi tính tiếp".

"Chủ tịch Lâm, mấy đồng bạc này cậu quan tâm làm gì? Tôi đã nói rồi, để tôi đền, cậu cứ đưa hóa đơn đây, đến lúc đó trừ thẳng vào số tiền kia là được", Hà Mã Vinh cười nói.

"Không vội, anh cứ xem cái giá phải đền là bao nhiêu trước đã", Lâm Chính bình thản nói.

Hà Mã Vinh nghe thấy thế, nụ cười liền đông cứng lại.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK