Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 629: Dọn sạch sẽ

Không gian trong căn phòng dường như đặc quánh. Sóc Phương điềm tĩnh nhìn Lâm Chính.

Lâm Chính thì chẳng buồn nhìn Sóc Phương lấy một cái. Anh chỉ tiếp tục pha và uống trà. Còn Smith từ đầu tới cuối cứ như người ngoài. Gã chỉ ngồi một chỗ lắng nghe, không nói tiếng nào. Thế nhưng, rõ ràng là gã cũng có chút căng thăng. Hai chân dưới bàn cứ run cầm cập.

“Vì vậy thần y Lâm, anh tới đây…không phải là để thương lượng với chúng tôi đúng không?”, Sóc Phương nheo mắt.

“Từ đầu tới cuối tôi chưa từng có ý thương lượng. Sóc Phương, sự nhẫn nại của tôi cũng có hạn, thời gian cũng có hạn. Tôi cho anh năm phút suy nghĩ. Nếu như trong năm phút anh làm theo những gì tôi nói thì chuyện này có thể giải quyết trong hòa bình”, Lâm Chính lấy điện thoại ra, ấn hẹn giờ và đặt lên bàn.

Đồng hồ đếm ngược điên cuồng nhảy số. Những vệ sĩ xung quanh tim đập thình thịch. Đây là cơ hội của cùng Lâm Chính cho họ rồi. Sóc Phương thảnh nhiên cười, khuôn mặt để lộ vẻ bất lực. Anh ta phất tay, người tên Tiểu Cụ lập tức bước tới.

“Cậu chủ”.

“Đi, đi giải tán hết người trong hội trường, nhân viên cũng vậy. Đồng thời phát đi thông báo, không cho phép bất kỳ ai gọi điện thoại, báo cảnh sát cũng không được. Rõ chưa?”, Sóc Phương nói.

“Vâng, cậu chủ”.

“Trong vòng năm phút phải hoàn thành, có làm được không?”, Sóc Phương nheo mắt nhìn điện thoại và nói thêm. Dứt lời, Smith quay qua nhìn Sóc Phương.

Tiểu Cụ gật đầu: “Cậu chủ yên tâm, thuộc hạ có cách”.

Nói xong, Tiểu Cụ chạy ra khỏi phòng. Người trong cả căn phòng đều hiểu ý của Sóc Phương là gì. Anh ta từ chối…yêu cầu của Lâm Chính. Hơn nữa…anh ta cũng đã có sự chuẩn bị.

“Ờ…”, Smith định nói gì đó nhưng bỗng nghĩ tới lời của Anna thì gã không thể nói nên lời…

Còn Lâm Chính vẫn giữ dáng vẻ vô cùng thản nhiên. Anh không hề ngạc nhiên trước hành động của Sóc Phương, thậm chí là không hề có phản ứng đáp trả. Sóc Phương bật cười.

“Thần y Lâm, anh biết tôi là ai không?”

“Không biết”, Lâm Chính đáp lại một cách đơn giản.

“Tôi tên là Sóc Phương, tên đầy đủ là Tư Mã Sóc Phương, chắc anh biết chứ nhỉ?”

“Ồ, anh là người của nhà Tư Mã à?”, Lâm Chính hơi ngẩng đầu, tỏ vẻ bất ngờ.

“Xem ra thần y Lâm vẫn nhớ tới nhà Tư Mã chúng tôi nhỉ. Trước đó chú hai của tôi là Tư Mã Trường Tâm đã tới học viện tìm thần y Lâm. Chỉ đáng tiếc ông ấy gặp đen đủi. Vì vậy ông ấy không chỉ bị gia tộc trừng phạt mà cả Yên Kinh đều cười vào mặt nhà Tư Mã chúng tôi”, Sóc Phương cười.

“Vậy sao?”, Lâm Chính thản nhiên đáp lại.

“Yên Kinh dám cười chú hai, dám cười nhà Tư Mã nhưng lại không dám cười tôi. Anh biết tại sao không?”, Sóc Phương vân vê chén trà.

“Tại sao?”, Lâm Chính nhìn Sóc PHương và hỏi.

“Bởi vì tôi là một trong những hạt giống được chọn trong đại hội. Tôi là thiên tài võ đạo của Yên Kinh. Tôi – chính là người mạnh nhất của nhà Tư Mã”, Sóc Phương nhếch miệng, đôi mắt ánh lên vẻ bá đạo đầy tự tin. Tay anh ta phát lực.

Bụp. Chén trà trong tay lập tức nát vụn, nước trà rơi xuống bàn, bắn tung tóe. Sức mạnh này thật kinh khủng quá.

“Hả?”, Smith sợ tới mức tái mặt, vội vàng đứng dậy. Lâm Chính khẽ ngẩng đầu nhìn nước trà trên bàn.

“Thần y Lâm, tôi nghe nói một mình anh hạ gục Sùng Tông Giáo, cũng một mình anh đối đầu với Kỳ Dược Phòng khiến Phùng Thạch phải cúi đầu. Mặc dù anh học y nhưng lại biết y võ, thực lực bất phàm. Hôm nay tới đây chắc là anh cũng muốn dựa vào y võ của mình ép tôi phải hạ mình đúng không? Đáng tiếc, chỉ dựa vào chút võ vẽ của anh mà muốn động vào tôi thì e là không đủ”.

Sóc Phương đứng dậy, mỉm cười nói. Lâm Chính không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm nước trà trên bàn và lầm bầm: “Đáng tiếc, thật đáng tiếc…”

Bầu không khí trong phòng trở nên vô cùng kỳ quái. Không gian như đặc quánh. Smith thì thấp thỏm, căng thẳng nhìn Lâm Chính và Sóc Phương. Lúc này, cánh cửa được đẩy ra, Tiểu Cụ bước vào.

“Cậu chủ, đã cho giải tán sạch sẽ rồi ạ”, Tiểu Cụ cúi đầu nói.

Câu nói này giống như tiếng trống tuyên chiến rền vang. Đồng thời đồng hồ hẹn giờ trong điện thoại cũng đã dừng lại. Lâm Chính cho điện thoại vào túi, bình tĩnh nói: “Smith, anh ra ngoài đi”.

“Thần y…được, thầy Lâm…”, Smith định nói gì đó nhưng lại thôi. Gã lập tức quay người đi ra khỏi phòng.

Khoảnh khắc Smith rời đi, Lâm Chính cũng lập tức đứng dậy. Sóc Phương nheo mắt cười: “Thần y Lâm, anh quyết định thế nào?”

“Có thể bắt đầu rồi”, Lâm Chính nói.

“Anh quyết định muốn như vậy phải không?”

“Có thể anh không biết, tôi luôn tìm kiếm hạt giống của đại hội. Đáng tiếc là đến giờ vẫn chưa thu thập được danh sách các hạt giống. Anh đã là một trong số đó thì tôi càng không thể bỏ qua cho anh được”, Lâm Chính bình tĩnh nói.

Đúng lúc này, một bàn tay giống như móng vuốt nhanh chóng vồ tới cổ họng của Lâm Chính. Sóc Phương đã ra tay.

“Nếu đã vậy thì để tôi xem xem rốt cuộc thần y Lâm có tuyệt chiêu gì!”, Sóc Phương hét lên.

Anh ta hằm hằm sát khí. Lâm Chính thì ung dùng lùi lại một bước. Vụt. Bàn tay vồ hụt trong không gian.

“Hả?”

Sóc Phương cảm thấy hơi bất ngờ. Lúc này, anh ta đột nhiên cảm nhận được điều gì đó bèn vội vàng rời khỏi phòng. Đám vệ sĩ thấy vậy lập tức lao về phía Lâm Chính.

“Bắt hắn lại!”

“Ghì hắn xuống đất, nhanh!”

Đám vệ sĩ hét lên và bao vây Lâm Chính.

Một giây sau!

Vụt! Lâm Chính tung quyền, đấm mạnh vào chiếc bàn phía trước.

Rầm!

Chiếc bàn nứt toác. Quyền đấm vẫn chưa dừng ở đó, tiếp tục lao xuyên qua chiếc bàn, dội thẳng xuống đất khiến mặt đất rung chuyển. Đám vệ sĩ loạng choạng mất thăng bằng.

“Cái gì?”, Tiểu Cụ thất sắc.

Lâm Chính ngẩng đầu lên nhìn Sóc Phương ở ngoài cửa và nhảy lên.

Vụt!

Nắm đấm của anh vừa nhanh vừa mạnh như bom đạn nã xuống. Sóc Phương cũng nhanh chóng nhảy bật ra né đòn. Hai bên vần nhau một hồi.

Đòn tấn công của Lâm Chính quá mạnh, đến cuối cùng Sóc Phương không né kịp. Lâm Chính đánh dồn tới tấp, Sóc Phương đành phải đưa tay lên đỡ đòn.

Bụp.

Hai quyền một chưởng va chạm trực diện. Cả người Sóc Phương bị đẩy lùi về sau, cơ thể loạng choạng.

Sức mạnh khủng khiếp quá. Sóc Phương thầm nhủ.

Thế nhưng khi anh ta vừa đứng vững thì đột nhiên một bàn tay vươn tới, siết cổ anh ta…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK