Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mỗi nơi mỗi cách gọi khác nhau, Lâm Chính biết điều đó.

Nếu Châu Thời Vận hiểu được thứ mà anh miêu tả thì hoa Ngân Tâm đó chắc chắn là hoa Long Cốt.

“Tôi đang cần nó, nếu vậy lễ hội ngắm hoa này tôi có thể đi xem xem!”.

Lâm Chính lên tiếng.

Châu Thời Vận nghe vậy lập tức mừng rỡ: “Tôi nghĩ mẹ tôi nhất định sẽ rất hoan nghênh anh!”.

“À… e là chưa chắc… Tôi nghĩ tốt nhất anh hãy nói với mẹ anh một tiếng, nếu bà ấy không hoan nghênh thì tôi cũng không cưỡng cầu!”.

Lâm Chính lắc đầu.

Trước kia xảy ra mâu thuẫn với điện chủ Tử Long Điện, anh không nghĩ điện chủ Tử Long Điện sẽ có ấn tượng tốt với mình.

Nếu bà ấy không hoan nghênh, anh cũng không mặt dày mà đi.

“Haizz, anh Lâm nói vậy là khách sáo rồi. Tôi và nhóm Tử Ngải ở lại học viện Huyền Y Phái các anh lâu như vậy, về tình về lý, mẹ tôi sẽ không phản đối đâu, anh Lâm đừng lo”.

Châu Thời Vận cười nói.

“Anh cũng nhìn thấu suốt thật”.

Lâm Chính suy nghĩ một lúc, lên tiếng: “Châu Thời Vận, tôi hỏi anh, nếu tôi muốn có hoa Long Cốt thì có cách nào lấy được không?”.

“Yên tâm đi anh Lâm, mẹ tôi không phải người nhỏ nhen. Nếu anh thích, tôi sẽ mở lời nói với bà ấy là được, nể mặt tôi, chắc bà ấy sẽ không tiếc mà tặng anh”.

Châu Thời Vận vỗ ngực nói.

“Vậy được, ba ngày sau tôi sẽ đi với anh đến Tử Long Điện!”.

Lâm Chính gật đầu.

“Anh Lâm, lễ hội ngắm hoa không phải tổ chức ở Tử Long Điện, mà là ở Hoa Hải”.

“Hoa Hải? Đó là nơi nào?”.

“Là một thế ngoại đào nguyên ở ngoại vực, chuyên dùng để tổ chức lễ hội ngắm hoa. Mẹ tôi đã gia nhập hoa giới, hoa giới này thường xuyên tổ chức lễ hội ngắm hoa hằng năm. Lễ hội ngắm hoa do thành viên của hoa giới luân phiên tổ chức, năm nay đến lượt mẹ tôi!”

“Hóa ra là hội những người cùng chung sở thích gì đó sao?”.

Lâm Chính bừng tỉnh.

“Lầm to!”.

Châu Thời Vận lắc đầu, nghiêm túc lên tiếng: “Anh Lâm, anh đừng coi thường hoa giới! Đó không đơn giản là hội những người cùng chung sở thích gì đó, mà là một tổ chức mang tính thế giới!”.

“Mang tính thế giới?”.

Lâm Chính ngạc nhiên.

Châu Thời Vận nhỏ giọng nói: “Anh Lâm có biết bảng xếp hạng thập đại hồng nhan thế giới, hay người nước ngoài thường gọi là bảng xếp hạng thập đại mỹ nhân thế giới không?”.

“Chưa nghe qua”.

“Vậy còn cuộc thi hoa hậu thế giới thì sao?”.

“Tôi chỉ nghe nói cuộc thi hoa hậu Long Quốc, nhưng mấy chương trình đó không phải để những người có tiền chọn vợ hay sao?”.

“Cũng không phải tất cả đều vậy, cuộc thi hoa hậu thế giới là do hoa giới tổ chức, bọn họ là tổ chức đứng đằng sau nên các anh không biết”.

“Tổ chức này lợi hại lắm sao?”.

“Lợi hại? Anh Lâm, anh nghe câu này chưa?”.

Châu Thời Vận mở to mắt, hỏi.

“Câu gì?”.

Lâm Chính hỏi lại.

“Phóng hỏa hí chư hầu!”.

“Hả… Nghe qua, nhưng có liên quan gì đến hoa giới?”.

“Sao lại không liên quan? Thành viên của hoa giới toàn là người đẹp đỉnh cấp thế giới! Người đẹp có tác dụng gì? Khi một người phụ nữ xinh đẹp đến cực hạn, dù là người nắm quyền số một cũng bị bọn họ ảnh hưởng! Anh nói ảnh hưởng có lớn không? Chu U Vương, Trụ Vương cho đến các quân vương đời sau, những ví dụ này còn cần tôi liệt kê nữa sao?”.

Châu Thời Vận nói.

“Hóa ra là vậy… Thế mẹ anh cũng là thành viên của hoa giới à?”.

“Chứ sao, dù mẹ tôi không còn trẻ tuổi nhưng biết cách bảo dưỡng, cũng là mỹ nhân hạng nhất! Vào hoa giới không phải dư sức sao?”.

“Vậy à?”.

Lâm Chính gật đầu, rất tán thành.

Trước kia anh đã gặp điện chủ Long Vương Điện một lần, nếu không nói, trông bà ấy chỉ có hai mươi tám, hai mươi chín tuổi.

Không thể không thừa nhận người tu vi cao quả thật rất biết cách giữ nhan sắc.

“Anh Lâm, cứ quyết định vậy đi! Ba ngày nữa anh đi cùng tôi, bảo đảm sắp xếp ổn thỏa cho anh”.

“Được!”.

Lâm Chính gật đầu.

Lúc này, tiếng điện thoại vang lên.

Châu Thời Vận lấy điện thoại ra xem, sau đó vội vàng bắt máy.

Chốc lát sau, hắn biến sắc.

“Cái gì? Có chuyện đó thật sao?”.

“Được được… mọi người đợi một chút, tôi sẽ đến ngay!”.

Nói xong, Châu Thời Vận cất điện thoại vào túi, sau đó quay đầu chạy ra ngoài.

“Đứng lại!”.

Lâm Chính hét lên.

Châu Thời Vận dừng bước.

“Anh Lâm?”.

“Xảy ra chuyện gì rồi?”.

“Nhóm người Tử Ngải đang uống rượu ở bên ngoài thì bị người ta bắt rồi”.

“Anh đùa tôi à? Người của Long Vương Điện mà cũng bị người ta bắt?”.

“Anh Lâm, thân phận người bắt bọn họ không tầm thường. À… anh có thể đi với tôi một chuyến không? Tôi sợ tôi cũng không giải quyết ổn thỏa được”.

Châu Thời Vận sốt ruột nói.

Lâm Chính nhíu mày: “Ai bắt bọn họ?”.

Sắc mặt Châu Thời Vận cực kỳ khó coi, hạ giọng nói: “Là Thái tử của Yên Kinh!”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK