Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe vậy, Tô Nhu đang định rời đi cũng giật mình, lập tức trở nên sốt ruột: "Lâm Chính! Anh đang nói gì vậy? Chúng ta đào đâu ra bảo vật? Đừng hành động tùy tiện như thế! Cẩn thận chúng ta muốn xuống núi cũng không thể được!”

"Tiểu Nhu yên tâm đi, bảo vật thôi mà, chúng ta có rất nhiều, em sợ gì chứ?", Lâm Chính cười nói.

“Chúng ta có ư?”

"Anh đã mua một vài món đồ từ chợ đồ cổ, vẫn còn đang giữ chúng trên người, chắc không thành vấn đề”.

“Anh”, Tô Nhu sốt sắng đến suýt nữa kêu lên.

Đây là nơi nào, Lâm Chính chết tiệt này không phân biệt được sao?

Đối phương đều là những kẻ tàn nhẫn, đắc tội với bọn họ, chẳng phải sẽ có kết cục vô cùng thê thảm sao?

Tô Nhu nghiến răng, nhìn chằm chằm vào Lâm Chính, trong lòng vô cùng hối hận vì đã đưa tên này đến đây.

Nhưng lúc này, cô cũng không thể nào ngăn cản được nữa.

"Ồ? Cậu có thể có bảo vật gì?", Đại trưởng lão híp mắt nhìn chằm chằm Lâm Chính nói: "Tôi cảnh cáo cậu, đừng lừa tôi! Nếu như cậu dám giở trò gì với tôi, tôi sẽ chặt đứt chân tay của cậu và ném cậu xuống núi!”

Tô Nhu nghe xong, sắc mặt tái nhợt.

Nhưng mắt thấy Lâm Chính mò mẫm một hồi, mãi lâu cũng không tìm được gì, cuối cùng anh tháo chiếc nhẫn trên ngón tay và đưa ra.

“Đại trưởng lão, ông thấy chiếc nhẫn này… thế nào?”

“Ồ?”

Ánh mắt Đại trưởng lão lập tức khóa chặt vào chiếc nhẫn lấp lánh trong tay Lâm Chính.

Mọi người xung quanh cũng đồng loạt chú ý đến nó.

Thấy được toàn thân chiếc nhẫn phát sáng, trên đó còn có một viên đá, viên đá tỏa ra ánh sáng đủ các loại màu sắc, vô cùng thần kỳ.

Tô Nhu cũng hơi kinh ngạc, cô cũng không phát hiện rằng trên ngón tay của Lâm Chính lại có đeo một chiếc nhẫn thần kỳ như vậy.

Đại trưởng lão quay đầu liếc mắt.

Đệ tử bên cạnh lập tức chạy xuống lấy chiếc nhẫn đưa cho Đại trưởng lão.

Đại trưởng lão cầm nghịch một hồi, cẩn thận nhìn kĩ thì thấy trong viên đá có ánh sáng lóe lên, mơ hồ có một con rồng đang uốn lượn, vô cùng thần kỳ.

Đại trưởng lão hít sâu một hơi, liên tục kêu lên: "Bảo bối! Bảo bối, tốt, rất tốt!"

Tô Nhu vô cùng ngạc nhiên khi nghe thấy vậy.

"Anh lấy chiếc nhẫn này ở đâu ra thế?"

"Không phải anh đã nói rồi sao? Anh đã mua nó khi đi lòng vòng ở chợ đồ cổ”, Lâm Chính cười.

“Anh đã mua nó với giá bao nhiêu?”

“Hai trăm tệ”.

“Hai... hai trăm hả? Anh có mắt nhìn thế sao?”, Tô Nhu kinh ngạc.

"Thế nào? Có phải chồng em rất may mắn không?", Lâm Chính cười nói.

Tô Nhu tức giận trợn mắt nhìn anh, vẻ mặt này thật sự rất mê người, trái tim Lâm Chính không khỏi run lên.

Anh nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói với Đại trưởng lão: "Thế nào? Đại trưởng lão, chiếc nhẫn này có thể lọt vào mắt của ông không?"

"Rất tốt! Rất tốt!", Đại trưởng lão mỉm cười gật đầu liên tục.

“Vậy còn mảnh đất Thanh Lam Hoa thì sao?”, Lâm Chính hỏi.

“Đừng vội, cậu có thể cho tôi biết cậu là ai không?”, Đại trưởng lão cười hỏi, thái độ đã tốt hơn rất nhiều.

“À, tôi tên là Lâm Chính, tôi là chồng của cô ấy”, Lâm Chính cười nói.

"Cậu là chồng của cô gái đó à?"

“Phải”.

“Vậy cậu cũng là thương nhân đến từ Giang Thành ư?”

"À... Thực ra không phải, vợ tôi kinh doanh, còn tôi thì không, tôi làm ở hiệu thuốc của nhà người ta”, Lâm Chính cười nói.

“Nói như vậy, cậu không phải thương nhân?”

“Có thể nói là…người làm công…”

Vừa dứt lời, ánh mắt Đại trưởng lão lóe sáng, ông ta mỉm cười gật đầu nói: "Tôi hiểu rồi, không tệ, rất tốt!"

"Nếu Đại trưởng lão hài lòng, bây giờ chúng ta có thể ký hợp đồng”, Lâm Chính nói.

“Ký hợp đồng ư?”

Đại trưởng lão hỏi với sắc mặt kỳ quái: "Hợp đồng gì?"

"Đương nhiên là ký kết hợp đồng mua bán mảnh đất Thanh Lam Hoa! Đại trưởng lão, nếu như ông hài lòng với chiếc nhẫn thì chẳng phải chúng ta có thể quyết định luôn sao?", Tô Nhu nở nụ cười, vội vàng nói.

"Tôi có nói chiếc nhẫn này có thể đổi lấy mảnh đất Thanh Lam Hoa à?", Đại trưởng lão híp mắt nói.

Tô Nhu nghe xong cũng sững sờ.

Lâm Chính hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã thoải mái lại.

"Không phải chứ, Đại trưởng lão, ông đã lấy nhẫn của chúng tôi, sao lại...", Tô Nhu không hiểu hỏi.

"Thật xin lỗi cô Tô, vừa rồi tôi đã chuyển quyền sở hữu mảnh đất Thanh Lam Hoa cho cậu Trình rồi! Cho dù tôi muốn bán cho cô cũng không được”, Đại trưởng lão nói.

“Cái gì?”

Tô Nhu sửng sốt, lập tức lấy lại bình tĩnh, nói: "Vậy Đại trưởng lão hãy trả lại chiếc nhẫn cho chúng tôi… chúng tôi sẽ không mua…"

Nói xong, cô tiến lên định lấy lại chiếc nhẫn.

Tuy nhiên, ngay khi cô vừa di chuyển, một số đệ tử của Cùng Châu Phái đã ngay lập tức chặn cô lại.

“Các người đang làm gì vậy hả?”, Tô Nhu lo lắng.

“Làm gì ư? Câu này phải hỏi cô mới đúng”.

"Các người đã tặng nhẫn cho trưởng lão của chúng tôi, sao có thể đòi lại? Các người coi Cùng Châu Phái chúng tôi là gì?"

"Cút lại đây, nếu không tôi sẽ bẻ gãy tay chân cô!"

Các đệ tử mắng chửi dữ tợn.

Tô Nhu nghe vậy, cả người tức giận đến mức run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: "Các người thật vô liêm sỉ! Thế mà lại muốn cướp đồ của chúng tôi!"

"Tôi cướp đồ của cô khi nào? Chiếc nhẫn này không phải là chồng cô tặng cho tôi sao? Mọi người ở đây đều có thể làm chứng”, Đại trưởng lão cười nói.

"Đúng vậy, chúng tôi đều có thể làm chứng!"

"Đó là món quà mà các người tặng cho trưởng lão của chúng tôi!"

“Làm gì có chuyện tặng rồi đòi lại? Cô đang đùa chúng tôi đấy à?”

"Tôi khuyên cô nên giữ mồm giữ miệng, đừng nói nhảm nữa!"

"Nếu cô dám vu khống cho trưởng lão, ông đây sẽ hủy hoại cô!"

Mọi người bàn tán xôn xao, ngay cả người của cậu Trình cũng ra tay giúp đỡ.

Ngực Tô Nhu như muốn nổ tung, toàn thân không ngừng run rẩy.

Nhưng Lâm Chính lại không quá để ý, vỗ vai cô cười nói: "Tiểu Nhu, không sao, đưa nhẫn cho bọn họ là được, chúng ta trở về thôi”.

“Nhưng…”

"Không sao, chỉ đáng giá hai trăm tệ thôi mà”.

"Chuyện này... thôi được! Đi thôi!"

Mặc dù Tô Nhu không cam lòng nhưng lúc này cô cũng chỉ có thể chịu đựng, dù sao nếu đối phương thật sự không nói đạo lý thì người chịu thiệt cũng chỉ có thể là bọn họ.

Hai người xoay người rời đi.

“Đi thong thả, không tiễn”.

Đại trưởng lão cười nói.

Răng của Tô Nhu suýt bị nghiến nát.

Nhưng khi Lâm Chính chuẩn bị bước ra khỏi cửa, anh đột nhiên quay đầu lại.

"Đại trưởng lão, trước khi đi, tôi phải nhắc nhở ông một câu”.

“Nhắc nhở gì?”, Đại trưởng lão thờ ơ hỏi.

"Chiếc nhẫn này, e rằng... ông không đeo được”.

Nói xong, anh kéo Tô Nhu rời khỏi Cùng Châu Phái.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK