Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tịnh Thế Bạch Liên chắc chắn không thể bị ăn trộm. Mặc dù Diệp Băng Tâm có chút thực lực nhưng ở Giang Thành này, nhất cử nhất động của cô ta đều bị giám sát. Chút chiêu trò của cô ta không thể phát huy tác dụng.

Bất lực, Diệp Băng Tâm đành phải cùng nhà họ Diệp rời khỏi Giang Thành. Cô ta gọi điện chào tạm biệt Tô nhu, nói là không tìm được việc nên về nhà.

Tô Nhu khá bất ngờ, định giữ cô ta ở lại vài ngày nhưng Diệp Tâm Ngữ đã từ chối. Tô Nhu cảm thấy khó hiểu. Về tới nhà, cô hỏi Lâm Chính. Cô còn tưởng Lâm Chính đã chọc tức Tô Nhu, thế là anh lại phải giải thích một hồi.

“Tô Nhu, thật sự không phải anh khiến cô ấy tức giận bỏ đi mà. Nếu em không tin có thể đích thân gọi điện hỏi cô ấy”, Lâm Chính bất lực nói.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc và chân thành của Lâm Chính thì Tô Nhu cuối cùng phải gật đầu: “Thôi được, em tin anh. Điện thoại thì em không gọi nữa. Tâm Ngữ đã về thì chắc chắn là có lý do của cô ấy. Anh cũng chẳng thể bắt nạt một cô gái như cô ấy mà”.

“Chính xác luôn”, Lâm Chính mỉm cười.

“Anh ngoan ngoãn ngồi đó, em đi nấu cơm", Tô Nhu trừng mắt, sau đó quay người đi vào trong bếp.

Lâm Chính ung dung cầm điều khiển lên. Đúng lúc anh định bật tivi thì điện thoại đổ chuông. Lâm Chính chau mày, lấy điện thoại ra ấn nút nghe. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy gấp gáp của Từ Thiên: “Chủ tịch Lâm, xảy ra chuyện rồi”.

“Xảy ra chuyện gì?”, Lâm Chính tái mặt, trầm giọng.

“Thần Hỏa Tôn Giả biến mất rồi”, Từ Thiên khóc dở mếu dở.

“Cái gì?”, Lâm Chính nín thở.

“Anh sao thế?”, Tô Nhu dường như nghe được gì đó bèn thò đầu ra hỏi.

“Tô Nhu, anh có chút việc gấp gần đi xử lý, em ăn trước đi nhé”, Lâm Chính vội vàng cầm áo khoác chạy ra ngoài. Tô Nhu cầm xẻng xào thức ăn với vẻ mặt hoang mang.

“Gã này...sao lại tỏ ra thần bí như thế nhỉ?”.

Đợi đến khi Lâm Chính tới được học viện thì mọi thứ đã hỏng bét rồi. Rất nhiều đệ tử của đảo Thần Hỏa tập trung ở trong phòng của Thần Hỏa Tôn Giả.

Vài vị trưởng lão quỳ xuống gào khóc với vẻ bi thương và tuyệt vọng. Bầu không khí tang thương bao trùm.

“Thần y Lâm tới rồi”, lúc này có tiếng hô vang lên.

Đám đông đồng loạt quay qua nhìn. Thần y Lâm đanh mặt bước tới.

Các vị trưởng lão cũng lao về phía anh: “Thần y Lâm, phiền cậu mau cho người tìm Tôn Giả!”.

“Chúng tôi cũng đã cho người tìm kiếm rồi nhưng chắc chắn là chưa đủ, xin thần y Lâm nhanh chóng ra tay tìm kiếm tung tích của ông ấy”.

“Thần y Lâm...”, đám đông vội hét lớn.

Lâm Chính bàng hoàng, nhìn căn phòng trống không và trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Thần Hỏa Tôn Giảo đang yên đang lành sao lại biến mất?”

“Chúng tôi cũng không biết nữa”.

“Sáng nay Tôn Giả uống thuốc xong bèn ngủ. Chúng tôi luôn canh chừng ở bên ngoài. Tầm một tiếng sau, trong phòng phát ra tiếng động khác thường, đợi khi chúng tôi chạy vào thì Tôn Giả đã biến mất rồi", mấy vị trưởng lão khóc dở mếu dở.

“Biến mất sao? Cả toàn nhà này đều là người của các ông, đang yên đang lành sao Thần Hỏa Tôn Giả có thể biến mất được?”, Lâm Chính chau mày.

“Lẽ nào nhảy ra khỏi cửa sổ?”

“Không thể nào, bên ngoài cửa sổ cũng có người của chúng tôi. Huống hồ, cửa sổ không hề mở ra, chúng ta đã kiểm tra, không hề có dấu vân tay”.

“Vậy Thần Hỏa Tôn Giả đi đâu được?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK