Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Chính có liên minh Thanh Huyền đương nhiên không tầm thường.

Tuy rằng liên minh không xưng bá vực Diệt Vong, nhưng cũng chiếm đa số tài nguyên ở vực Diệt Vong.

Dựa vào những tài nguyên đó, Lâm Chính muốn luyện chế ra đan dược tuyệt đỉnh không phải chuyện khó.

Tất cả đan dược trong rương này đối với anh mà nói không tính là quý hiếm.

Chỉ tính riêng trên người Lâm Chính đã có thể lấy ra không dưới mười viên đan dược mạnh hơn đan dược trong rương này.

Hơn nữa, số đan dược này không có lợi ích gì lớn cho Lâm Chính.

“Đại nhân, có thể bán cho tôi một viên đan dược không?”.

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên, kèm theo sự khát khao.

Lâm Chính quay lại nhìn, hóa ra là gã công tử bột được Sát Phủ Vương ôm trong lòng.

“Bán cho anh một viên?”.

Lâm Chính cực kỳ tò mò.

“Đúng, bán cho tôi một viên! Đại nhân, tôi không chỉ bị đứt tay chân mà còn bị thương nặng, quan trọng là khí mạch của tôi cũng bị chấn thương. Nếu cứ khôi phục như vậy, dù vết thương chữa lành, tu vi cũng bị sụt giảm nghiêm trọng. Nhưng đan dược vương phẩm ở đây chắc chắn có thể khôi phục khí mạch cho tôi. Chỉ cần anh bán cho tôi một viên đan dược, tôi nhất định sẽ ghi nhớ ân tình của anh”, gã công tử bột sốt sắng nói.

Lâm Chính suy tư một lúc, bình thản hỏi: “Anh có thể cho tôi cái gì?”.

“À…”.

Gã công tử bột do dự.

Tiền tệ của long mạch dưới lòng đất cũng giống của vực Diệt Vong, đều dùng đan dược để trao đổi.

Ở thế giới tu vi là trên hết này, những đan dược có thể nâng cao tu vi, chữa lành vết thương mới là thứ có giá trị nhất.

Gã công tử bột không thể lấy một đống đan dược bình thường để đổi lấy đan dược vương phẩm, như thế thì giá trị không tương đương.

Suy đi nghĩ lại, gã đột nhiên cắn răng lên tiếng: “Tôi lấy Tuyệt Hồn Châm Quyết của nhà họ Dương chúng tôi trao đổi với anh, thế nào?”.

“Cái gì? Tuyệt Hồn Châm Quyết?”.

Tửu Ngọc ở bên cạnh kinh ngạc.

“Ông từng nghe qua sao?”.

Lâm Chính quay đầu.

“Đương nhiên là đã nghe qua! Nghe nói một trăm năm trước từng xuất hiện một đại năng, dựa vào một bộ châm quyết xưng bá toàn bộ long mạch dưới lòng đất. Châm quyết đó là Tuyệt Hồn Châm Quyết, nhưng mà…”.

“Nhưng gì?".

“Nhưng vị đại năng đó chỉ xuất hiện chớp nhoáng, xưng bá chưa tới một năm đã chết, hơn nữa Tuyệt Hồn Châm Quyết cũng không rõ tung tích…”.

Tửu Ngọc quay đầu, nhỏ giọng nói.

“Đại năng một trăm năm trước mà ông nói chính là người nhà họ Dương chúng tôi. Tuyệt Hồn Châm Quyết cũng là bảo vật gia truyền của nhà họ Dương”.

Dương Lệ cười đáp.

“Thế à? Anh đã lấy bảo bối như vậy ra để trao đổi thì được thôi!”.

Lâm Chính nổi hứng thú, lấy một viên đan dược từ trong rương ra ném cho Dương Lệ.

Dương Lệ mừng rỡ, vội vàng đưa cánh tay vừa mới mọc dài ra bắt lấy đan dược, như có được bảo bối.

Gã không vội nuốt xuống mà mỉm cười lấy một cuốn bí kíp ra ném về phía Lâm Chính.

“Đại nhân, như vậy là chúng ta không nợ gì nhau nữa!”.

Nói xong, gã đưa đan dược vào miệng, mau chóng nuốt xuống.

Đan dược vào bụng, cơ thể của Dương Lệ bắt đầu nóng lên, đến mức Sát Phủ Vương không ôm nổi nữa, ném gã xuống đất.

Nhưng Dương Lệ không thấy đau, ngược lại kêu lên một cách khoan khoái.

Không lâu sau, tay vừa mới mọc ra của gã đã khôi phục sức mạnh, vết thương trên người cũng bắt đầu lành lại.

Người xung quanh đều sáng mắt lên.

“Quả nhiên là đan dược vương phẩm có khác!”.

“Đúng là lợi hại!”.

Tiếng hô không ngừng vang lên.

Không đợi dược hiệu phát huy hoàn toàn, Dương Lệ đã nóng lòng đứng dậy, chắp tay với Lâm Chính.

“Cảm ơn đại nhân!”.

“Khách sáo rồi!”.

Lâm Chính nhìn Tuyệt Hồn Châm Quyết trong tay mình, khẽ gật đầu.

“Cô Tình Nhi, hôm nay tôi bị thương không thể ở lại lâu, đợi sau này lành vết thương tôi sẽ đến tìm cô”.

Dương Lệ nói, vội vàng quay người lên ngựa, quất ngựa rời đi.

Đi một cách đột ngột.

Mọi người đều sửng sốt.

Lâm Chính cũng hơi bất ngờ.

Anh đột nhiên ý thức được điều gì, vội mở Tuyệt Hồn Châm Quyết ra xem.

“Ồ? Tàn quyển?”.

Tửu Ngọc ở bên cạnh kinh ngạc: “Không hay! Đại nhân, chúng ta mắc bẫy rồi!”.

Người xung quanh nghe vậy lập tức thấy vui trong lòng.

Chẳng trách Dương Lệ lại chịu lấy bảo vật gia truyền của tổ tông để lại đổi một viên đan dược!

Hóa ra Tuyệt Hồn Châm Quyết này chỉ là tàn quyển.

Trong mắt Cầm Kiếm Nữ cũng toát ra ý cười.

Thật ra cô ta biết đây chỉ là tàn quyển từ trước, nhưng cô ta không lên tiếng.

Dù sao cô ta cũng chưa bao giờ thấy Dương Lệ sử dụng Tuyệt Hồn Châm Quyết.

“Đại nhân, chúng ta đuổi theo mau!”.

Tửu Ngọc gào lên, quay người lên ngựa định đuổi theo, nhưng bị Lâm Chính cản lại.

“Không cần!”.

Lâm Chính lặng lẽ nhìn chữ viết trên Tuyệt Hồn Châm Quyết, bình tĩnh nói: “Tàn quyển thì tàn quyển, một viên đan dược mà thôi, không sao”.

“Đại nhân, đó… đó là đan dược vương phẩm!”.

“Không sao! Chúng ta nên nhanh chóng lên đường thôi!”.

Lâm Chính nói, sau đó cất tàn quyển vào, quay người lên ngựa.

Tửu Ngọc thấy vậy cũng chỉ đành từ bỏ.

Chẳng lâu sau, cả nhóm người cưỡi ngựa rời khỏi điểm treo thưởng.

Những người này đều là tay sai do Cầm Kiếm Nữ tìm về.

Bây giờ nhiệm vụ đã kết thúc, Cầm Kiếm Nữ trả thù lao cho bọn họ xong thì nói bọn họ giải tán.

“Đại nhân, xin mời đi theo tôi!”.

Cầm Kiếm Nữ nói, sau đó kéo dây cương, dẫn Lâm Chính và Tửu Ngọc đến Phiêu Diểu Thành, nơi ở của thế gia Cầm Kiếm.

Dọc đường toàn là sa mạc hoang thạch.

Trừ chút ánh sáng tỏa ra từ trên tầng nham thạch trên cùng, cả long mạch dưới lòng đất có thể nói là tối tăm mù mịt.

Bọn họ đi nửa ngày, cuối cùng, một thành trì đèn đuốc sáng rực đập vào mắt Lâm Chính.

Đó là một trong những thành lớn ở long mạch dưới lòng đất.

Phiêu Diểu Thành!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK