Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiếng nổ lớn lập tức làm kinh động đến Lâm Chính đang ở trong Long Cung.

Anh nhíu mày, đứng phắt dậy nhìn ngó xung quanh.

Lúc này anh đã đến tầng thứ ba.

Do quen thuộc với cơ quan ở đây, nên Lâm Chính đi không chút trở ngại.

Nhưng anh biết, các cửa ải khảo nghiệm trong Long Cung không thể ngăn được người của Long tộc.

Bọn họ có long lực, chắc chắn thế như chẻ tre, những thứ trong Long Cung thừa sức để đối phó với người dưới Võ Thần chứ không thể ngăn cản long lực.

Lâm Chính lo lắng cánh cửa Long Cung không thể ngăn cản người của Long tộc, nhưng anh nghĩ ít nhất có thể cầm cự một hai ngày. Nhưng không ngờ chưa đến nửa ngày, đám người này đã phá được cửa.

"Xem ra mình đã coi thường người của Long tộc rồi".

Lâm Chính hít sâu một hơi, khàn giọng nói.

"Thằng khốn... Mày... không thoát được đâu... Bọn họ đuổi kịp rồi... Tao nói cho mày biết, dù mày có chạy đến chân trời góc biển cũng vô ích, Long tộc trước giờ có thù tất báo, huống hồ mày còn bắt em trai nuôi của Long Tử, Long tộc sẽ không bỏ qua cho mày đâu..."

Long Thăng gãy hết tay chân nằm ở dưới đất, khó nhọc kêu lên, ý đồ khuyên nhủ Lâm Chính.

Nhưng vô ích.

"Anh không cần lãng phí nước bọt đâu, nếu tôi đã lựa chọn ra tay, thì sẽ không bị vài ba câu nói của anh dọa dẫm, tôi biết Long tộc có thực lực như thế nào".

Lâm Chính vừa mân mê cơ quan trước mặt vừa nói, không thèm liếc Long Thăng lấy một cái.

Anh đã giao thủ với người của Long tộc mấy lần, từ đám người Thu Ngạn đến Long võ giả, anh biết sự đáng sợ của người Long tộc.

Ngay cả cánh cửa Long Cung cũng không ngăn cản được bọn họ, đủ để thấy Long tộc đáng sợ đến mức nào.

Cánh cửa Long Cung bị phá, thời gian cho Lâm Chính lại càng eo hẹp hơn.

Chỉ e cơ quan ở tầng một và tầng hai sẽ bị họ phá trong chớp mắt.

Bây giờ hy vọng duy nhất chính là cơ quan ở tầng ba này.

Tầng ba của Long Cung không giống với những tầng khác, nơi này cực rộng lớn, lại bày đầy các rương báu cơ quan. Sau khi có được truyền thừa ở tầng ba, Lâm Chính đã nắm rõ như lòng bàn tay cơ quan ở đây. Anh cũng có thể tháo cơ quan trong các rương báu kia ra làm nguyên liệu, tiến hành cải tạo sửa đổi những cơ quan này.

Lối vào từ tầng ba lên tầng bốn nằm ở bàn cờ, một bên là người khiêu chiến, một bên là người cơ quan, đi từng bước theo quy luật của cờ tướng.

Nếu người Long tộc tiến vào bàn cờ, chỉ e ai cũng là xe, xông thẳng tới chém giết.

Thế nên Lâm Chính phải cố gắng nâng cao sức chiến đấu của những người cơ quan này, đồng thời bố trí chiến thuật hợp lý. Nếu đối đầu trực diện với người của Long tộc, cho dù những người cơ quan này đã được anh nâng cao sức chiến đấu, thì nhất thời vẫn không đủ để chống lại người của Long tộc.

Ngay cả cánh cửa Long Cung cũng bị phá, thì không lý nào bọn họ không đấu được với những vật chết này.

Lâm Chính suy nghĩ một lát, dường như nghĩ ra gì đó, huy động long lực rót vào người cơ quan.

"Đúng rồi, thêm long lực cho chúng thì sẽ phát huy công lực khác hẳn..."

Lâm Chính vừa rót long lực vừa lẩm bẩm.

Long Thăng đang nằm dưới đất không khỏi sửng sốt.

"Mày đang cải tạo cơ quan?".

Lâm Chính không nói gì, chỉ tập trung làm việc.

Long Thăng nhìn không hiểu, nhưng khi thấy Lâm Chính rót long lực vào trong người cơ quan, trong lòng hắn bỗng dâng lên cảm giác không lành.

"Tôi ở đây! Tôi ở đây! Mau tới cứu tôi!".

Long Thăng lập tức gào lên.

Hắn dùng hết chút sức lực cuối cùng.

Tiếng gào vang khắp bốn phía.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK