Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 654: Vua ăn bám!

“Cái gì cơ?”, Lâm Chính hoang mang, không hiểu nổi ý của Lưu Mãn San.

“Hừ! Đừng giả vờ giả vịt! Đồ vô dụng này! Cậu tưởng tôi không biết sao? Cậu biết là Tô Nhu sắp ly hôn với cậu. Vì vậy cậu mới vội vàng tìm tới đây, bám lấy con gái tôi, đúng không?”, Lưu Mãn San hừ giọng.

“Cái gì?”, Lâm Chính thất kinh.

Tô Dư cũng hết hồn: “Mẹ…Sao mẹ lại có thể nghĩ như vậy chứ?”

Có lẽ…Lưu Mãn San coi Lâm Chính là trai bao thật rồi. Mặc dù về góc độ nào đó thì có vẻ như cũng rất hợp lý.

“Con bé này, đừng tưởng là mẹ không biết gì. Thời gian gần đây chẳng phải thằng Lâm Chính cứ bám lấy con là gì?”, Lưu Mãn San hỏi.

“Làm gì có ạ?”

“Thế tại sao suốt ngày Tiểu Khuynh cứ gọi anh rể, anh rể không vậy? Miệng gọi không ngừng. Có lúc con cũng thế. Còn nữa, tại sao tối qua nó lại cùng còn tới buổi tiệc? Hôm nay xảy ra chuyện này, nó cũng chạy tới hóng hớt. Con còn dám nói là nó không bám lấy con à?”, Lưu Mãn San chất vấn.

“Chuyện này…”, Tô Dư á khẩu. Trên thực tế là cô ta bám lấy Lâm Chính chứ không phải ngược lại.

“Mẹ nghe con giải thích đã”.

“Không cần giải thích nữa! Mẹ biết cả rồi, rõ ràng là Lâm Chính thấy con có tương lai nên muốn bám lấy con. Đợi cậu ta và Tô Nhu ly hôn, cậu ta không biết ăn bám ở đâu, khi đó không bám con thì sống kiểu gì?”, Lưu Mãn San cười lạnh lùng.

Tô Dư trợn mắt há mồm. Cô ta thật không ngờ mẹ mình lại có trí tưởng tượng phong phú như vậy.

“Mãn San, những gì bà nói đều là thật sao?”, sắc mặt Tô Thái dần trở nên vô cùng khó coi. Ông ta trầm giọng.

“Còn có thể là giả được à? Tôi nói ông nghe Tô Thái. Ông có biết bộ phim mà đạo diễn Tống và con gái chúng ta ký là bộ phim nào không?”

“Phim gì?”

“Là Chiến Hổ, đầu tư một tỉ tệ đấy”, Lưu Mãn San đắc ý nói.

“Cái gì?”, mấy người Tô Thái thất kinh.

“Một…tỷ tệ sao?”, Tô Quảng díu lưỡi.

“Video ở trong tay còn là giả được à? Con gái chúng ta nổi tiếng rồi, sắp trở thành ngôi sao đấy. Nhưng tôi không hi vọng loại sâu bọ nào đó sẽ bám lấy con gái mình. Tô Thái, trên thực tế chuyện của Thái Bình chẳng là gì. Chỉ cần con gái chúng ta phát hành phim thì vài triệu tệ có nghĩa lý gì chứ. Thế nhưng Lâm Chính lại là một rắc rối lớn. Nếu bây giờ không tách cậu ta ra khỏi Tô Dư, sau này con bé trở thành ngôi sao thì khác gì sẽ hủy hoại tiền đồ của nó chứ? Ngôi sao lớn sợ nhất điều gì? Chẳng phải là scandal?”, Lưu Mãn San nghiêm túc nói.

Đám đông nghe thấy vậy mới hiểu tại sao Lưu Mãn San lại vô duyên vô cớ mắng nhiếc và đánh đập Lâm Chính. Có lẽ Lâm Chính đã trở thành cái gai trong mắt Lưu Mãn San rồi. Tô Thái nghe thấy vậy thì chìm vào im lặng. Một lúc sau ông ta lên tiếng: “Bà nói…có lý”.

“Bố”, Tô Dư như muốn phát điên, lập tức lao ra hét lên: “Sao mọi người lại có thể nghĩ như vậy chứ? Mọi người đổ oan cho Lâm Chính rồi. Lâm Chính luôn giúp đỡ con. Hơn nữa Tống Kinh cũng là do Lâm Chính giới thiệu. Sao mọi người có thể đối xử như vậy được chứ”.

“Thấy chưa? Mê muội không chịu tỉnh ngộ! Giờ còn nói đỡ cho cái thằng bỏ đi đó nữa. Con gái chúng ta bị trúng bùa ngải rồi”, Lưu Mãn San chỉ Tô Dư.

“Tô Dư, bố vốn cảm thấy nghi ngờ với những lời nói của mẹ con nhưng giờ xem ra bà ấy nói cũng có phần đúng”, Tô Thái trầm giọng.

“Bố…ý của bố là gì ạ?”, Tô Dư đờ đẫn hỏi.

“Con cảm thấy người như Lâm Chính có thể quen được Tống Kinh không? Con tin à?”, Tô Thái hỏi ngược lại.

Tô Dư lùi lại hai bước, cơ thể dường như bị cạn kiệt sức lực. Cô ta nhìn bố mẹ, đôi mắt hiện rõ vẻ hoang mang.

Đúng vậy. Có khả năng đó không? Không thể nào mà.

Trên thực tế, đừng nói là Tô Thái mà đến ngay cả cô ta cũng không biết tại sao Lâm Chính lại giới thiệu một đạo diễn lớn như Tống Kinh cho cô ta. Nhưng sự thật hiện rành rành trước mắt. Tô Dư quay đầu qua một các khó khăn, chờ đợi lời giải thích của Lâm Chính.

Thế nhưng…Lâm Chính im lặng.

Anh không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, chỉ điềm tĩnh hỏi lại: “Vì vậy tôi chỉ cần rời khỏi đây là được phải không?”

“Ngoài ra, cả đời này cậu đừng gặp con gái của tôi nữa, không được xuất hiện trước mặt nhà tôi”, Lưu Mãn San lạnh lùng nói.

“Được”, Lâm Chính gật đầu không chút do dự.

“Lâm Chính”, Tô Dư kêu lên, ôm chặt cánh tay của Lâm Chính.

“Tô Dư, quay lại”, Tô Thái khẽ quát.

“Bố…mọi người đổ oan cho Lâm Chính rồi. Mọi người lầm rồi…”, Tô Dư khóc thút thít. Thế nhưng lời giải thích của cô gái không có tác dụng gì.

"Qua đó đi”, Lâm Chính thản nhiên nói. Tô Dư nghẹn ngào.

“Còn không mau cút đi?”, Lưu Mãn San chửi. Lâm Chính lắc đầu, quay người rời đi.

“Lâm Chính!", Tào Tiểu Kiều đuổi theo nhưng bị Lưu Mãn San giữ lại.

“Tiểu Kiều, mặc kệ thằng vô dụng đó đi. Nào nào, trưa nay chúng ta ra ngoài ăn chúc mừng nhé”, Lưu Mãn San cười nói.

“Nhưng như vậy không hay mà ạ…”

“Có gì mà hay với không? Hai đưa tương lai là ngôi sao. Hôm nay làm bữa là để chúc mừng cho tương lai tươi sáng thôi mà”.

“Dạ…vâng”.

“Tô Quảng, chú gọi cả Trương Tinh Vũ tới đi”.

“Bà ấy chắc là không tới được".

“Vậy thì thôi. Nhưng mà Tô Quảng này, tôi cũng chúc mừng chú, Tô Nhu sắp ly hôn với cậu ta, nhà chú cũng sắp thoát nạn rồi”.

“Đúng vậy, thật không ngờ là cậu ta lại bám lấy Tô Dư! Đúng là chẳng ra làm sao cả. Nếu như hôm nay không tới đây thì em còn không biết chuyện này luôn đấy”, Tô Quảng lầm bầm. Chuyện ngày hôm nay cũng khiến ông ta thay đổi hoàn toàn cách nhìn về Lâm Chính. Ông ta định về nhà sẽ thuật lại cho Trương Tinh Vũ. Vẫn chưa ly hôn mà Lâm Chính đã làm vậy rồi, thật chẳng ra thể thống gì.

“Mãn San, sao bà vội vàng muốn chúc mừng thế? Chuyện của Thái Bình phải dàn xếp thế nào?”, Tô Thái bước tới, trầm giọng.

“Bọn họ muốn tiền thì mình đưa tiền thôi, đừng ra tòa. Nếu không, tiền đồ của Tô Dư sẽ bị ảnh hưởng rất lớn đấy”.

“Nhưng…chúng ta lấy đâu ra ba triệu tệ?”, Tô Thái chau mày.

“Ông ngốc thế? Không biết đường đi mượn à?”

“Mượn kiểu gì?”

“Hỏi bạn bè người thân để mượn. Tô Dư sắp nổi tiếng rồi, lẽ nào họ còn không cho mượn sao? Còn nếu không được nữa thì vay lãi cao”, Lưu Mãn San khẽ cười.

“Vậy à? Cũng được nhỉ”, Tô Thái chau mày, gật đầu.

“Đi thôi, đi ăn mừng trước. Sáng ngày mai chúng ta đi gặp bạn bè một lượt. Nếu vẫn không đủ thì chúng ta sẽ đi vay lãi cao. Có con gái bảo bối ở đây, tiền còn thành vấn đề chắc?”, Lưu Mãn San đắc ý, mặt rạng ngời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK