Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đôi mắt của mọi người đều trợn tròn, không thể tin vào những gì mình đã thấy.

Không ai ngờ Lâm Chính lại có thể tiếp được chiêu đó!

Hơn nữa... còn dùng một tay bắt lấy kiếm lực!

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”

Quy Kiếm Sinh lùi nhanh về phía sau, vẻ mặt tái nhợt, ngơ ngác nhìn Lâm Chính, hoàn toàn không thể chấp nhận được cảnh tượng này.

Tuy nhiên, hắn lại không nhìn thấy, nhìn bên ngoài Lâm Chính đang dùng một tay cầm Thiên Sinh Đao, nhưng thực chất ở phía sau Thiên Sinh Đao còn có một cây Bút Họa Kiếm nhỏ dài.

Vào thời điểm quan trọng nhất, anh buộc phải sử dụng Bút Họa Kiếm, dùng sức mạnh huyền diệu của Bút Họa Kiếm đỡ bớt phần lớn kiếm lực.

Đòn tấn công này nhìn có vẻ nhẹ nhàng, nhưng đã tiêu hao rất nhiều sức mạnh phi thăng trong cơ thể anh.

Tuy nhiên, để dọa Quy Kiếm Sinh, anh không hề để lộ biểu cảm nào mà chỉ vẫy tay một cái.

Vút!

Thiên Sinh Đao và Bút Họa Kiếm lập tức biến thành ánh sáng màu vàng, biến mất trong lòng bàn tay anh.

“Cái gì?”

Hơi thở của Quy Kiếm Sinh dồn dập hơn, con ngươi sắp rớt ra khỏi hốc mắt.

“Hòa thành một? Chẳng lẽ.... độ ăn ý giữa anh và thanh đao kia... đã đạt ít nhất tám mươi phần trăm sao?”

Lâm Chính không trả lời, chắp tay sau lưng, bình tĩnh nhìn chằm chằm Quy Kiếm Sinh, hờ hững nói: “Anh vẫn còn vài nhát kiếm, có thể tiếp tục rồi!”

Quy Kiếm Sinh ngạc nhiên nhìn Lâm Chính, một lúc sau cũng không nói nên lời.

“Cậu chủ?”

Người của Kiếm Phong Hải ở xung quanh cũng không thể tin, nhìn Quy Kiếm Sinh bằng ánh mắt sợ hãi.

Theo những gì họ thấy, Quy Kiếm Sinh đã yếu thế rồi.

Đòn đánh vừa rồi Quy Kiếm Sinh không hề nương tay một chút nào, cũng đã sử dụng rất nhiều sức mạnh phi thăng trong cơ thể.

Nhưng vẫn không đủ để giải quyết đối phương, từ đó có thể nhận ra, họ hoàn toàn không thể chống lại người này!

Quy Kiếm Sinh muốn dùng mười nhát kiếm để đánh bại đối phương, e là khó còn hơn lên trời!

“Cậu chủ, hay là chúng ta cùng nhau xông lên giết người này trước rồi tính sau!”

Lúc này, một người của Kiếm Phong Hải đi lên phía trước, ánh mắt dữ tợn, hung hăng nói.

Quy Kiếm Sinh liếc nhìn gã nhưng không nói gì.

“Đúng đó cậu chủ, nếu tin tức cậu dùng mười nhát kiếm mà vẫn không thắng được truyền ra ngoài, nhất định sẽ trở thành trò cười, chi bằng chúng ta giết người này rồi giết sạch người trong thị trấn, sẽ không còn ai biết chuyện gì đã xảy ra ở nơi này nữa, vậy chúng ta có thể bảo vệ danh tiếng của Kiếm Phong Hải rồi, tại sao lại không làm chứ?”

Một người khác lại bước tới góp ý.

Câu nói vừa dứt, người trong trấn nhỏ bị dọa sợ chết khiếp.

“Các người thử xem!”

Ngự Bích Hồng nghiến răng gào lên: “Có Lâm đại nhân ở đây, chắc gì cậu chủ của mấy người đã là đối thủ của anh ấy, thị trấn nhỏ có nhiều người thế này, mấy người có thể giết sạch hết được sao? Cùng lắm là cá chết lưới rách!”

Nói rồi, cô ta giơ thanh kiếm khổng lồ của mình lên, tinh thần chiến đấu rất mạnh mẽ.

Sắc mặt của người Kiếm Phong Hải sầm xuống, vội vàng thúc giục sức mạnh phi thăng, từ từ bước về phía đám người Ngự Bích Hồng và Trịnh Mãnh.

Hiện trường giương cung bạt kiếm.

Trận chiến có thể bắt đầu bất cứ lúc nào!

Nhưng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc này, một tiếng hét lạnh lùng bỗng vang lên.

“Tất cả dừng tay lại cho tôi!”

Mọi người ngẩn ra, đồng loạt nhìn về phía Quy Kiếm Sinh.

Chỉ nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Quy Kiếm Sinh, hắn gằn giọng quát: “Mấy người nghĩ tôi là loại người nào? Cho rằng tôi không chịu nhận thua sao?”

“Cậu chủ?”

Người của Kiếm Phong Hải đều sửng sốt.

Chỉ nhìn thấy Quy Kiếm Sinh cử động hai tay bỏ hai thanh kiếm vào vỏ, nhìn chằm chằm Lâm Chính rồi lạnh lùng hừ một tiếng: “Mấy nhát kiếm còn lại không cần đánh nữa, tôi thua!”

“Chúng ta đã thỏa thuận mười nhát kiếm, sao anh lại bỏ cuộc?”

Lâm Chính khó hiểu hỏi.

“Ba nhát kiếm của tôi cũng không đánh bại được anh, đối với tôi mà nói, tôi đã thua trong cuộc so tài này rồi, phần còn lại không cần phải tiếp tục nữa!”

Quy Kiếm Sinh lạnh lùng nói.

“Cậu chủ, cậu không thể nhận thua được, nếu không tư cách ứng tuyển Võ Thần...”.

Những người ở bên cạnh lập tức lao tới, muốn nói lại thôi.

Nhưng Quy Kiếm Sinh lại xua tay, nhìn chằm chằm vào Lâm Chính nói: “Tư cách ứng tuyển Võ Thần thuộc về anh! Tôi không giết người ở thị trấn nhỏ này nữa!”

“Hả?”

Tất cả người của Kiếm Phong Hải đều sửng sốt.

“Tuyệt quá!”

Người dân thị trấn nhỏ vui vẻ hét lên, nước mắt lưng tròng.

Lâm Chính cũng cực kỳ ngạc nhiên.

Không ngờ Quy Kiếm Sinh chém giết quả quyết, lại là người tuân thủ quy tắc như thế...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK