Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 59: Ông không bằng tôi

“Có lẽ không chỉ như vậy đâu đúng không?”, Lâm Chính cười nói.

“Phải, trong cuộc họp báo ngày mai, tôi sẽ giải thích với cánh truyền thông Thiên Thiên đã sử dụng y thuật thần kỳ của nhà họ Lạc chúng tôi cứu sống năm người bệnh đó ra sao”, Lạc Bắc Minh lại nói.

“Ông nội”, Lạc Thiên kinh ngạc: “Sao ông có thể làm vậy được?”.

“Thiên Thiên, im miệng”, Lạc Bắc Minh thản nhiên nói.

“Năm người đó rõ ràng là Lâm Chính cứu sống! Sao ông có thể nói với người khác là cháu cứu sống?”, vành mắt Lạc Thiên đỏ lên.

“Ông cụ Lạc muốn giữ lại bảng hiệu vàng y thuật của nhà họ Lạc, chỉ vậy mà thôi”, Lâm Chính chỉ rõ vấn đề.

Đối với Lạc Bắc Minh mà nói, tổn thất chút tiền không tính là gì, nhưng biển hiệu của nhà họ Lạc không thể hủy trong tay ông ta.

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng một khi bị người có ý đồ xấu phóng đại lên, vậy thì đó sẽ là vết nhơ đối với nhà họ Lạc.

Lạc Bắc Minh là người cực kỳ trọng danh dự, ông ta không cho phép chuyện như vậy xảy ra, cho nên ông ta muốn gán thành tích cứu sống năm người này lên người Lạc Thiên. Nếu vậy, người đời đều sẽ biết một bác sĩ tên Nghiêm Lãng ở Tam Chi Đường vì tiền đánh tráo dược liệu quý giá, ảnh hưởng đến mạng người. Cháu gái của thần y Lạc ông ta đã sử dụng y thuật thần kỳ cứu người hấp hối, khởi tử hồi sinh, cứu được mạng sống cho năm người đó.

Làm vậy thì danh tiếng của nhà họ Lạc và ông ta cũng sẽ nâng cao thêm một bậc.

Gọi Lâm Chính tới đây là vì muốn mua chuộc anh, hi vọng anh không nói bậy bạ.

“Người trẻ tuổi, cậu nhận lấy đi, cậu làm việc ở Tam Chi Đường chúng tôi mười mấy năm cũng chưa chắc đã kiếm được nhiều tiền như thế”, Lạc Bắc Minh nói.

“Không!”.

Lạc Thiên tức giận đạp chân tới.

Lạch cạch!

Rương rơi xuống đất, tiền vung vãi ra ngoài.

“Ông nội, cháu tuyệt đối không đồng ý! Rõ ràng là Lâm Chính cứu sống năm người đó, sao ông có thể gán lên người cháu? Huống hồ, ở đây nhiều người tận mắt nhìn thấy như vậy, nếu ông mở họp báo thì sẽ là nói đối trắng trợn! Ông đang lừa mọi người!”, Lạc Thiên hét khàn cả giọng.

Nhưng Lạc Bắc Minh lại rất bình tĩnh.

Ông ta vẫy tay, ra hiệu chú Trung đi tới, xếp tiền vào lại trong rương, sau đó lên tiếng hỏi: “Hôm nay lúc chữa trị cho năm người đó, cháu có giúp sức không?”.

“Cháu… Cháu chỉ phụ trách nấu thuốc, nhưng nấu thuốc cũng là Lâm Chính dạy cháu…”.

“Vậy thì đủ rồi!”.

Không đợi Lạc Thiên nói xong, Lạc Bắc Minh đã ngắt lời cô ta.

“Ông nội…”.

“Ông sẽ cho người đi mua chuộc những người hôm nay đã chứng kiến ở hiện trường, cuộc họp báo ngày mai, ông cũng sẽ nói sự thật. Sự thật chính là cháu gái ông đã dùng y thuật thần kỳ của nhà họ Lạc chúng ta cứu sống năm mạng người. Bọn họ có thể sống sót là nhờ vào y thuật của nhà họ Lạc chúng ta!”, Lạc Bắc Minh nói.

Ánh mắt Lạc Thiên khẽ run rẩy, cả người không còn sức lực ngã ngồi xuống đất.

“Người trẻ tuổi, tôi đã nói rồi, gọi cậu qua đây không phải để thưởng cho cậu, mà là dặn dò cậu, hi vọng cậu đừng gây chuyện. Cậu có hiểu lời nói của ông già này không?”, Lạc Bắc Minh nhìn Lâm Chính, giọng nói bình thản, nhưng lại có một loại áp bức khó diễn tả bằng lời.

“Tôi hiểu rồi”.

Lâm Chính thở ra, cười nhạt đáp.

“Tốt lắm!”.

Lạc Bắc Minh hài lòng gật đầu: “Cậu là người thông minh, tôi thích nói chuyện với người thông minh nhất. Người trẻ tuổi, thiên phú của cậu không tệ, hơn nữa cũng đủ lanh trí, để thưởng cho cậu, tôi không chỉ tặng cậu số tiền này, mà còn sẵn lòng thu nhận cậu làm học trò. Bây giờ cậu chỉ cần quỳ xuống dập đầu dâng trà cho tôi, sau này cậu sẽ là học trò của tôi. Đương nhiên, sau khi trở thành học trò của tôi, cậu phải nhận y thuật của cậu đều là tôi dạy cho, cậu có hiểu không?”.

Lạc Thiên như bị sét đánh.

Cô ta không ngờ ông nội kính yêu của mình lại quá đáng như vậy.

Rốt cuộc Lâm Chính cũng hiểu vì sao vị thần y Lạc danh tiếng lẫy lừng này có thể vang danh khắp chốn, được vô số người ngưỡng mộ.

Anh không khỏi bật cười.

“Cậu cười cái gì?”, chú Trung nhíu mày hỏi.

“Tôi nghĩ tới một chuyện buồn cười”, Lâm Chính trả lời.

“Chuyện gì buồn cười?”.

“Y thuật của tôi cao hơn ông”, Lâm Chính chỉ vào Lạc Bắc Minh, cười nói.

“Láo xược!”.

“Khốn nạn!”.

Chú Trung và Lạc Bắc Minh đều tức giận.

“Người trẻ tuổi bây giờ càng lúc càng không biết điều! Bao nhiêu người muốn làm học trò của tôi mà không thể, bây giờ tôi cho cậu cơ hội này, cậu không đồng ý thì thôi, lại còn dám xúc phạm báng bổ tôi? Làm gì có cái lý đó!”, Lạc Bắc Minh đập bàn, tức giận nói.

Cả Hoa Quốc này không ai dám nói ra lời ngông cuồng như vậy!

“Báng bổ? Lạc Bắc Minh, ông cũng đánh giá cao mình quá rồi!”, Lâm Chính phất tay, lạnh lùng nói: “Tôi nói ông biết, thứ nhất, tôi sẽ không thừa nhận năm người đó được cứu sống nhờ y thuật của nhà họ Lạc. Mặc dù tôi không quan tâm cái gọi là danh dự, nhưng tôi sẽ không nhường danh dự vốn thuộc về tôi cho người khác. Thứ hai, tôi cũng sẽ không bái ông làm thầy, lý do rất đơn giản, y thuật của ông không bằng tôi! Y đức của ông… cũng không bằng tôi! Thử hỏi có ai lại đồng ý bái một người không bằng mình làm thầy?”.

Lời này vừa dứt, Lạc Thiên há hốc miệng kinh ngạc.

Lạc Bắc Minh đã tức đến mức run rẩy cả người, đứng bật dậy khỏi ghế thái sư.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK