Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ầm ầm…

Toàn bộ Long Cung rung chuyển kịch liệt, cứ như động đất cấp mười hai.

Đám người Thu Ngạn muốn chạy tới trước, nhưng trận rung lắc kịch liệt khiến bọn họ không có cả năng lực bò dậy.

Lâm Chính cố gắng giữ vững cơ thể, quay đầu nhìn vết nứt ở phía trên đầu.

Những khí tức năng lượng tràn ra từ khe nứt đáng sợ khiến người ta phát run.

Đây chắc chắn là sức mạnh có thể sánh ngang với Long Tu!

Lâm Chính kinh hãi.

Người đến e là không thua kém gì Long Tu.

Dù anh có thể giết được Long Tu dễ dàng, nhưng đối diện với tồn tại như vậy vẫn vô cùng gian nan.

“Có người đang thi thuật ở ngoài Long Cung, giống như muốn hủy nơi này. Tôi không thể bảo đảm an toàn cho các anh, tôi đề nghị mọi người tìm chỗ nào đó trốn đi, đợi sóng gió qua đi rồi hãy ra ngoài”.

Lâm Chính nói.

“Đại… Đại nhân… Ở đây còn chỗ nào trốn nữa chứ?”.

Thu Ngạn gần như khóc thành tiếng.

“Có một chỗ vô cùng cứng, chắc chắn bọn họ không thể phá được dễ dàng!”.

Lâm Chính nói.

“Nơi nào?”.

“Nơi đặt long tâm!”.

Lâm Chính nói.

“Cái gì?”.

Đám người Thu Ngạn sửng sốt.

“Bọn họ có khả năng là nhắm vào tôi, mọi người trốn ở đó qua vài ngày mọi thứ kết thúc rồi hãy nghĩ cách ra khỏi đây!”.

Lâm Chính nói: “Đi mau!”.

Đám người Thu Ngạn không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành nhắm mắt đánh liều chạy đến nơi đặt long tâm ở tầng cuối cùng.

Quả nhiên, dù sức mạnh bên ngoài có kéo xé nơi này thế nào, thậm chí nhiều kiến trúc cơ quan ở tầng cuối cùng cũng bị phá hoại, nhưng khu vực chứa long tâm vẫn không bị tổn hại, dường như không hề bị ảnh hưởng.

Thu Ngạn mừng rỡ, vội vàng nói với Lâm Chính: “Đại nhân, mau đến đây, ở đây có thể trốn”.

“Tôi không trốn nữa”.

Lâm Chính nói: “Nếu chúng ta đều trốn ở đó, bọn họ sẽ tìm tới. Tôi phải rời khỏi đây dẫn bọn họ đi!”.

Nói xong, Lâm Chính lao thẳng lên tầng trên.

Đám người Thu Ngạn lặng lẽ nhìn theo, ai cũng có tâm trạng phức tạp.

“Trong mắt Long Tu, tính mạng của chúng ta chẳng đáng là gì. Trong mắt ông ta, chúng ta chẳng khác nào sâu bọ dưới đất, có ích thì gọi đến, vô dụng thì tùy ý giết chết. Nhưng vào thời khắc thế này, Lâm đại nhân vẫn quan tâm đến tính mạng của chúng ta…”.

Thu Ngạn nói.

Bọn họ đều lặng lẽ gật đầu.

“Nếu không chết, chúng ta nên về phe Lâm đại nhân mới được!”.

Người bên cạnh nói.

Thu Ngạn nhìn lên phía trên, nói lắp bắp: “Nhưng chuyện đó… e là rất khó…”.

“Vì sao?”.

Bọn họ nhìn sang Thu Ngạn.

Thu Ngạn hít sâu một hơi, chậm rãi lên tiếng: “Luồng khí tức này mạnh hơn Long Tu gấp mấy lần, các cậu nghĩ Long tộc chúng ta còn ai có thể áp đảo thực lực của Long Tu?”.

Bọn họ nghe xong, vẻ mặt đều thay đổi, chợt nhớ tới một người.

“Chẳng lẽ… là người đó…”.

“Hi vọng Lâm đại nhân có phúc lớn”.

Thu Ngạn thở dài nói.

Lúc này, Lâm Chính không hề biết nỗi lo của đám người Thu Ngạn.

Anh chạy nhanh về phía trước, ánh mắt chăm chú, vừa dùng châm châm cứu, vừa nhét đan dược vào miệng.

Mặc dù anh đã hấp thu không ít sức mạnh long tâm, nhưng vẫn chưa tiêu hóa dung hòa hoàn toàn.

Nếu có thể tiêu hóa sức mạnh long tâm chuyển hóa nó thành của mình, có lẽ có thể đấu một trận với người ở bên ngoài.

Nhưng hiện nay trong lòng Lâm Chính vô cùng thấp thỏm.

Suy cho cùng, người có thể dùng tay không phá hủy Long Cung phải là người siêu phàm đến mức nào?

Tốc độ Lâm Chính rất nhanh, bởi vì cả Long Cung sắp nổ. Nếu không kịp rời khỏi đây thì chắc chắn sẽ bị nhốt lại, đến lúc đó anh sẽ thành miếng thịt trên thớt.

“Tầng một rồi!”.

Lâm Chính bỗng dừng lại, nhìn cánh cửa tan nát ở phía xa, tim đập mạnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK