Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thương Lan Võ Thần thật sự nổi giận rồi.

Dù ông ta tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng ai cũng nhìn ra được.

Toàn bộ nhiệt độ của Long Khẩu cũng đang giảm xuống kịch liệt.

Không ít người run rẩy, hoàn toàn không dám nhìn Thương Lan Võ Thần.

Võ Thần tức giận, người người cúi đầu.

Nhưng… Lâm Chính lại không quan tâm, coi như không thấy.

“Cảm ơn anh đã giúp đỡ”.

Cầm Kiếm Nữ cắn môi, cúi đầu nói: “Nhưng anh làm vậy quả thật không đáng, Cầm Kiếm Nữ mạng như sâu kiến, anh cần gì phải giải vây cho tôi?”.

“Tôi chỉ không thích Thương Lan Thiên Tuyệt cậy thế hiếp người, cô không cần lo lắng”.

Lâm Chính mỉm cười.

“Nhưng mà anh…”.

Cầm Kiếm Nữ còn muốn nói gì đó, nhưng nhất thời cạn từ.

Chuyện đã xảy ra, cô ta cũng không thay đổi được gì.

“Xin hãy nhận của Cầm Kiếm Nữ một lạy!”.

Cầm Kiếm Nữ chỉ có thể cúi người thật sâu trước Lâm Chính, ánh mắt tràn đầy cảm kích.

“Không cần như vậy”.

Lâm Chính xua tay.

Cầm Kiếm Nữ cười bi thảm, lại cúi người trước Thương Lan Thiên Tuyệt.

Cô ta đỏ mắt, giọng run run: “Cậu cả Thương Lan, tôi đồng ý gả, cầu xin anh đừng giết người này”.

“Ồ? Sao đột nhiên lại chịu gả?”.

Thương Lan Thiên Tuyệt nhàn nhạt hỏi, ánh mắt xao động lóe lên vẻ khinh thường.

“Tôi không muốn nghĩa sĩ như vậy phải vong mạng”.

Cầm Kiếm Nữ nói.

Cô ta không quan tâm sự sống chết của bản thân, nhưng không thể chịu được người không sợ quyền thế như Lâm Chính ra mặt vì mình lại chết.

“Cô Cầm Kiếm?”.

Lâm Chính nhíu mày.

Thương Lan Thiên Tuyệt lạnh lùng lắc đầu: “Bây giờ chịu gả thì muộn rồi. Tôi đã nói tôi không còn hứng thú với cô, người này sỉ nhục bố tôi thì chắc chắn phải chết, không ai có thể cứu được hắn”.

“Còn cô, tôi cũng không định cưới cô làm vợ, đợi dùng xong cơ thể của cô, cô cũng sẽ chết dưới kiếm của tôi”.

Cầm Kiếm Nữ sợ hãi, siết chặt nắm đấm, nhưng cuối cùng không lên tiếng.

Lâm Chính nhìn Thương Lan Thiên Tuyệt, quay người đi vào đám đông.

Người đời nhìn anh bằng ánh mắt thương hại, ai cũng châu đầu ghé tai, bàn tán độ kiêu căng ngông cuồng, tự tìm đường chết của anh.

“Lời nghĩa khí nói ra thì sảng khoái, nhưng cái giá lại không thể lường được, hai kẻ ngu xuẩn!”.

Thương Lan Thiên Tuyệt lẩm bẩm, sau đó nhắm mắt đứng đó, yên tĩnh đợi Long Cung mở ra.

Đúng lúc này, hiện trường lại sôi sục.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa.

“Đến rồi! Đến rồi!”.

“Thiên tài số một đến rồi!”.

“Trời ạ, là Diệp Viêm! Diệp Viêm trong truyền thuyết cuối cùng cũng xuất hiện rồi!”.

“Đây là thiên tài số một trong số những người kế vị Võ Thần!”.

Câu nói đó vừa vang lên, vô số người kiễng mũi chân nhìn ra phía cửa.

Có người còn chen ra phía đó.

Nhìn đám đông xôn xao, ngay cả Thương Lan Võ Thần và Thái Thiên Võ Thần cũng không khỏi nhìn sang.

Dù gì danh tiếng của người này thực sự quá vang dội ở long mạch dưới lòng đất.

“Diệp Viêm?”.

Lâm Chính quay người lại, mày kiếm nghiêm nghị.

Một đoàn người đi vào Long Khẩu.

Những người này đều mặc áo vàng hình rồng, trông oai phong khí phách, cực kỳ huênh hoang.

Người đi đầu là chủ nhân của Thiên Thần Điện trước kia, Diệp Viêm!

Vẻ mặt hắn hờ hững, đẹp như thiên thần, khí tức thu vào, vô cùng tĩnh lặng.

Nơi thắt lưng đeo trường kiếm màu vàng kim, uy thế chấn động đất trời, vô cùng siêu phàm, khiến người nhìn cảm thấy chói mắt.

Hay thật!

Chỉ khí chất này đã hoàn toàn đè đầu Thương Lan Thiên Tuyệt!

Nhưng Lâm Chính ngạc nhiên là bên cạnh Diệp Viêm còn có một người quen đi theo.

Đó là Ám Minh Nguyệt…

Hai người này… lại đi chung với nhau?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK