Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Ha, tên Kiều Long Nhất này đúng là chịu chi, dược vật quý giá thế này cũng có thể bỏ ra! Xem ra ông ta thật sự bị dọa sợ rồi”, Lâm Chính nhìn Tàng Địa Song Sắc Hoa và Đại Hồng Huyết Linh Chi mà Nguyên Tinh dâng lên, vô cùng bất ngờ, cười nói.

“Uy nghiêm của giáo chủ như Thiên Lôi, sao ông ta lại không sợ cho được?”, Nguyên Tinh chắp tay.

“Lần này vất vả cho ông rồi! Tôi phải bế quan vài ngày nghiên cứu bản chép tay của Biển Thước, thời gian này không có việc gì thì đừng quấy rầy tôi”.

“Vâng, giáo chủ”.

“Đúng rồi, đem Huyết Linh Chi và Tàng Địa Song Sắc Hoa này đến Học viện Huyền Y Phái giao cho Tần Bách Tùng đi, bảo ông ấy nấu thành thuốc theo đơn của tôi, cho Liễu Như Thi uống. Có thuốc này rồi, chắc Liễu Như Thi sẽ tỉnh lại nhanh thôi”.

“Tuân lệnh”.

Xử lý xong những chuyện này, Lâm Chính cầm thẻ tre trốn vào trong tầng hầm, chuyên tâm nghiên cứu.

Tầng hầm được bảo vệ rất tốt, tính bí mật rất cao, không ai quấy nhiễu.

Cứ vậy qua mấy ngày, Lâm Chính mới thoát ra khỏi nội dung thần kỳ trong thẻ tre.

“Trí tuệ và lý giải của người đi trước đúng là vô cùng tận. Tuyệt diệu! Tuyệt diệu!”.

Lâm Chính cầm thẻ tre, vẫn chưa thỏa mãn, yêu thích không rời tay.

“Chủ tịch Lâm! Người của Thương Minh đến rồi!”.

Lúc này, Từ Thiên xuống tầng hầm, cung kính nói.

“Ai?”.

“Dịch Tiên Thiên”.

Lâm Chính nghe vậy không khỏi bật cười: “Ông ta cũng nên đến rồi, dẫn ông ta đến đây đi!”.

“Vâng”.

Chẳng lâu sau, Dịch Tiên Thiên được đưa đến tầng hầm.

“Kính chào cậu Lâm!”.

Dịch Tiên Thiên vội vàng hành lễ.

“Dịch Tiên Thiên? Sao ông lại đến đây?”.

Bạch Họa Thủy đang đọc sách ở trong góc phòng cau mày, hơi ngạc nhiên nhìn người đến.

Dịch Tiên Thiên thấy vậy cũng tiến lên, hành lễ với Bạch Họa Thủy: “Bái kiến minh chủ! Minh chủ có ổn không?”.

Bạch Họa Thủy im lặng nhìn ông ta một lúc, sau đó hít sâu một hơi, lặng lẽ gật đầu: “Hóa ra là vậy, chẳng trách ngày đó thần y Lâm đột nhiên xuất hiện tại trấn Đông Long, bắt tôi đến đây. Hóa ra là ông đã tiết lộ hành tung của tôi! Ông bán đứng tôi!”.

“Bạch minh chủ, tôi cũng không còn đường nào để đi. Nếu lúc đó tôi không nói vị trí của bà cho cậu Lâm biết, e rằng đầu tôi đã lìa khỏi cổ rồi”, Dịch Tiên Thiên nhún vai đáp.

“Loại người như ông đáng chết”, Bạch Họa Thủy bình tĩnh đáp.

Mặc dù nói rất bình thản, nhưng sát ý trong lời nói lại nồng đậm.

Dịch Tiên Thiên không đáp lời.

“Tiên Thiên, ông không ở Thương Minh mà đến chỗ tôi làm gì?”, Lâm Chính hỏi.

“Cậu Lâm, tôi đến đây để trả ơn”.

“Trả ơn?”.

“Phải, lúc ở bữa tiệc, nếu không phải cậu Lâm ra tay cứu giúp, e rằng tôi đã chết từ lâu, đại ân đại đức của cậu, Tiên Thiên không thể nào quên”.

“Ầy, Tiên Thiên, ông nói vậy hơi quá. Thật ra ông biết Bạch Họa Thủy bị tôi bắt đi, nhưng tới nay ông cũng không vạch trần chuyện này ra bên ngoài, không bán đứng tôi. Vậy thì đương nhiên tôi phải cứu ông”, Lâm Chính cười nói.

“Vạch trần? Ông ta dám đấy, nhưng ông ta đã bán đứng tôi, còn khai cậu ra thì có khác nào tự tìm đường chết? Nhưng nếu cậu không cứu ông ta, để ông ta chết đi như vậy chẳng phải bí mật của cậu mãi mãi sẽ không có ai biết hay sao?”, Bạch Họa Thủy hừ mũi.

“Tôi tin Tiên Thiên sẽ không bán đứng tôi”, Lâm Chính nghiêm túc nói.

Bạch Họa Thủy không lên tiếng, nhưng trong mắt tràn ngập vẻ chán ghét.

Lời nói này quỷ cũng không tin.

“Tiên Thiên, chúng ta đều là người một nhà, có gì cứ nói ra đi. Ông nói ông đến để trả ơn là ý gì?”, Lâm Chính nheo mắt lại, hỏi.

Dịch Tiên Thiên vội trịnh trọng nói: “Cậu Lâm, ông Đồng và Hoa An đấu với nhau rồi!”.

“Ông Đồng?”.

“Phải, sau khi Hoa An ngồi lên vị trí minh chủ đại diện thì đã nhắm tới chức vị minh chủ, còn quyết tâm giành bằng được, nhưng ông Đồng không đồng ý. Ông ta nhòm ngó chức vị minh chủ đã lâu, sao có thể dâng cho Hoa An được? Thế là hai phe bắt đầu đấu đá. Mấy ngày nay bọn họ đấu tới mức không ai được yên, Thương Minh hỗn loạn”, Dịch Tiên Thiên mỉm cười nói.

“Vậy ông tìm tôi là để làm gì?”, Lâm Chính khó hiểu hỏi.

Dịch Tiên Thiên đến gần hơn, thận trọng hỏi: “Cậu Lâm, lẽ nào cậu… không có hứng thú với Thương Minh sao?”.

“Thương Minh?”, Lâm Chính sửng sốt.

Bạch Họa Thủy ở bên kia đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt nhìn chằm chằm phía này.

“Ông Đồng rất có thế lực ở Thương Minh, Hoa An là minh chủ đại diện cũng không phải hạng tầm thường. Hai người này mà tranh đấu với nhau chắc chắn đều sẽ tổn thất nặng nề, Thương Minh cũng sẽ đại loạn. Cậu Lâm, nếu cậu chen chân vào lúc này, rồi để tôi làm nội ứng cho cậu… chẳng phải có thể nắm được Thương Minh trong tay hay sao?”.

Dịch Tiên Thiên cười khà khà, nói.

Lâm Chính kinh ngạc.

Cách nghĩ này… điên cuồng đến mức nào!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK