Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cảnh tượng khủng khiếp trên võ đài khiến đám đông thất kinh. Tất cả đều sững sờ. Không ai ngờ, 20 cao thủ tuyệt thế, thậm chí còn có một người đã được gia trì bởi đan dược công lực 50 năm mà cũng không phải là đối thủ của Thái Thương Long. Thiên kiêu thứ ba quả thật đáng sợ.

“Có công lực 50 năm gia trì thì đã sao chứ? Cộng thêm với tu vi vốn có của bản thân thì giờ cũng lắm là có khoảng hơn 70 năm công lực thôi, vậy mà cũng đòi giao đấu với tôi sao? Đúng là nực cười”, Thái Thương Long nheo mắt.

“Vậy anh...anh có bao nhiêu năm công lực?”, người kia gầm lên.

“Tôi khác các người. Các người là một lũ vô dụng. Một thiên tài như tôi, tu luyện 1 năm đã bằng các người tu luyện 10 năm rồi. Tôi tu luyện 2 năm thì bằng các người tu luyện 20 năm. Cộng thêm với đan dược có công lực 30 năm mà tôi đã uống, tổng cộng tính ra tôi đã có tới năm trăm năm công lực. Một người mới có 70 năm công lực như anh, lấy cái gì ra mà đòi đấu với tôi?”, Thái Thương Long bật cười.

Người kia trố tròn mắt. Những người ở bên dưới cũng run rẩy.

Đúng vậy. Thái Thương Long là thiên kiêu thứ ba, là thiên kiêu siêu cấp vô song. Dùng đôi mắt của người thường đi đánh giá anh ta vốn là một sự nhầm nhẫn quá lớn.

Rắc...Đúng lúc này, âm thanh quỷ dị vang lên. Đầu của người cuối cùng trên võ đài đã bị Thái Thương Long vặn gãy. Máu tươi chảy thành sông, nhuốm đỏ cả người anh ta.

“Sướng...haha...”, Thái Thương Long bật cười, vứt thi thể qua một bên và nhìn xuống những người ở bên dưới võ đài: “Tiếp theo đến lượt ai? Mau lên đi, để tôi được thấy thực lực của các người! Ha ha...”

Những người bên dưới sợ tới mức mặt cắt không ra máu, toàn thân run rẩy. Không một ai dám bước lên. Nhưng dù có như vậy thì cũng sẽ bị anh ta gọi tên mà thôi. Không còn cách nào khác, ai bảo bọn họ đã chọn thuốc rồi.

Bọn họ cũng mang theo hi vọng có thể tham gia trận quyết đấu này. Cũng hi vọng Thái Thương Long sẽ uống nhầm thuốc độc mà chết. Nhưng nào ngờ, anh ta không uống phải thuốc độc mà thậm chí còn chọn được loại thuốc gia tăng công lực.

“Giờ...phải làm sao?”

“Lên thì chết mà không lên thì cũng đợi chết...”

“Thế nhưng dù chúng ta có cùng lao lên thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của Thái Thương Long".

“Phải làm sao đây?", tất cả đều hoang mang, run rẩy.

“Nếu không có ai lên thì tôi gọi tên nhé”, Thái Thương Long nheo mắt, nhìn về phía Di Nguyệt Cung Nữ và Bắc Hiên Trường Không.

Di Nguyệt Cung Nữ tái mặt. Cô ta vốn đang bị thương nặng, vừa mới dùng thuốc để ổn định vết thương. Giờ mà lên chiến đấu với Thái Thương Long thì khác gì là trứng trọi đá.

Đúng lúc này, Bắc Hiên Trường Không lên tiếng: “Long thiên kiêu, xin bất giận, tôi có thể nói một câu không?”

“Định trăn trối hay gì?”, Thái Thương Long mỉm cười.

“Long thiên kiêu, xin đừng hiểu lầm. Vừa rồi ở trong vùng cơ quan, tôi không hề tấn công anh. Tôi cũng biết là không nên đối đầu với anh”, Bắc Hiên Trường Không chắp tay.

Dứt lời, đám đông tức lắm. Đúng là Bắc Hiên Trường Không không hề ra tay với Thái Thương Long. Hắn luôn đứng bên cạnh quan sát. Nếu thấy tình hình không ổn thì hắn chuồn trước. Rất nhiều người khi đó không biết tại sao hắn lại làm như vậy. Giờ xem ra là hắn chừa lại đường sống cho chính mình.

Tên này quá giảo hoạt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK