Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 332: Muôn người phỉ nhổ (1)

Trước giờ chưa bao giờ có ai dám nghi ngờ chất vấn Mao Ái Cầm trước mặt bà ta như vậy.

Bà ta là ai chứ?

Bà ta là một trong số những người sẽ được đưa lên làm cốt cán của Nam Phái.

Bà ta là chuyên gia nổi tiếng trong giới Đông y Hoa Quốc!

Bây giờ, bà ta lại bị một thanh niên thoạt nhìn mới hơn 20 tuổi chỉ trích, còn nói bà ta không có tư cách dạy cậu ta…

Sao Mao Ái Cầm có thể chấp nhận được chứ?

Bà ta tức đến nỗi toàn thân run rẩy.

"Cậu… cậu nói cái gì? Tôi cho cậu nói lại lần nữa", Mao Ái Cầm nghiến răng nghiến lợi nói, khuôn mặt đỏ bừng.

Mấy người được Trình Thường Sinh phái tới cười thầm.

"Vốn tưởng thằng nhãi này ghê gớm lắm, không ngờ lại là một thằng ngốc, bây giờ anh ta đắc tội với Mao Ái Cầm, hôm nay cho dù không chết thì cũng bị lột một lớp da", một gã nhỏ giọng cười nói.

"Nói cho cậu chủ Trình biết đi".

"Không cần, ý của cậu chủ Trình là có thể tách được thì tách, nếu không tách được thì thôi, dù sao cũng có đầy người muốn xử lý anh ta rồi".

Mấy người họ tươi cười nói.

Lúc này, đã có người định xông tới đánh Lâm Chính.

Không phải Mao Ái Cầm thực sự đức cao vọng trọng, mà là có tin vỉa hè nói Mao Ái Cầm có khả năng sẽ là giám khảo của đại hội Y Vương lần này.

Thế nên bọn họ muốn thể hiện một chút trước mặt bà ta.

Nhưng những người kia còn chưa xông tới, Lâm Chính đã lên tiếng.

"Trong nội dung bài giảng khi nãy của bà có một lý luận sai lầm, lấy Bán Thích mà bà đã giảng ra để nói đi. Bán Thích là một loại trong Ngũ Thích Pháp, Bán Thích đâm vào rất nông, rồi rút ra rất nhanh, không làm tổn thương bắp thịt, giống như nhổ lông vậy. Đây là một loại châm pháp dùng để chữa bệnh phổi ở thời cổ đại, nhưng cách đâm kim của Bán Thích thì bà lại nói ngược. Bà nói phương pháp của Bán Thích là đâm vào phải nhanh, rút ra phải chậm. Đây là thủ pháp châm cứu sai lầm, phải là đâm vào chậm, rút ra nhanh. Tuy nói một cách nghiêm túc, nó có hiệu quả chữa trị, nhưng đối với người chữa trị lại là công nhiều ăn ít. Bà giảng lý luận như vậy, chẳng phải là khiến học sinh hiểu sai sao?".

Anh vừa dứt lời, mọi người lập tức á khẩu.

Những người định đánh Lâm Chính cũng dừng lại, vô cùng kinh ngạc.

"Vớ vẩn! Cậu nói vớ vẩn!".

Mao Ái Cầm tức nổ phổi: "Tôi dùng thủ pháp Bán Thích này đã mười mấy năm, chưa bao giờ xảy ra sai sót. Những thứ tôi dạy đều là lý luận thực tiễn của tôi, sao có thể sai được chứ? Cậu nghi ngờ y thuật của tôi có vấn đề?".

"Nếu bà quả thực hành nghề y theo những lý luận bà đã giảng dạy, thì y thuật của bà đúng là có vấn đề", Lâm Chính đáp.

"Cậu nói gì cơ?", Mao Ái Cầm gần như hét lên.

"Mẹ kiếp, mày dám nghi ngờ cô Mao sao? Lăn ra đây, tao phải đấm chết mày!", một học giả tính tình nóng nảy, định xông tới đánh Lâm Chính, anh ta thực sự không nhịn được nữa rồi.

"Dừng tay!".

Tần Ngưng lập tức đứng dậy, chắn trước mặt Lâm Chính.

Nhìn thấy một đại mỹ nhân bảo vệ Lâm Chính như vậy, rất nhiều người cảm thấy trong lòng khó chịu như ăn phải dấm chua.

"Người đẹp, cô tránh ra đi", người kia trầm giọng nói.

"Nơi này là Nam Phái, nếu ai dám gây chuyện, không sợ bị hủy bỏ tư cách tham gia đại hội Y Vương sao?", Tần Ngưng nói.

Mọi người biến sắc.

"Cái đồ bốc phét khoác lác này, nếu cậu ta đến để tham gia đại hội Y Vương, vậy thì rất tiếc, tôi sẽ hủy bỏ tư cách của cậu ta", Mao Ái Cầm chỉ vào Lâm Chính nói.

"Bốc phét khoác lác? Nếu bà cảm thấy tôi bốc phét khoác lác, vậy thì chúng ta hãy chứng minh ngay tại chỗ, được chứ?", Lâm Chính nói.

Xung quanh lập tức im phăng phắc.

Mao Ái Cầm hơi ngạc nhiên.

Sao cậu ta lại tự tin như vậy chứ?

Lẽ nào là phô trương thanh thế?

Mao Ái Cầm thầm hừ một tiếng: "Chứng minh ngay tại chỗ kiểu gì?".

"Rất đơn giản, tìm trong số sinh viên này hai người bị bệnh phổi, sau đó chúng ta chữa trị ngay tại đây chẳng phải sẽ chứng minh được sao?", Lâm Chính đáp.

Anh vừa dứt lời, rất nhiều người liền phì cười.

"Đầu óc anh có vấn đề à? Chúng tôi đến để nghe giảng chứ có phải đến khám bệnh đâu, lại còn tìm hai người bị bệnh phổi? Anh nói xem trong số chúng tôi ai bị bệnh phổi nào?", một người béo phệ, đeo kính, cười khẩy nói.

Nhưng ngay sau đó, Lâm Chính liền chỉ vào cô gái đứng bên cạnh anh ta, và một người đàn ông 30 tuổi khác, nói: "Hai người bọn họ đều bị viêm phổi, chúng ta chữa trị cho bọn họ ngay tại đây đi".

Nghe thấy Lâm Chính nói vậy, hai người họ đều hơi biến sắc.

Mao Ái Cầm cũng không khỏi sửng sốt, nhìn về phía bọn họ.

Nhưng đúng lúc này, hai người họ rất không đúng lúc ho hai tiếng, sắc mặt cô gái kia lại càng đỏ hơn, đúng kiểu đang phát sốt.

Triệu chứng này thì chắc chắn là viêm phổi không sai đi đâu được.

Rất nhiều người cảm thấy ngạc nhiên, trong lòng cũng sợ hãi.

Người này chỉ nhìn một cái đã nhìn ra hai người bị bệnh… Xem ra cũng có chút bản lĩnh.

"Với phương pháp của bà, muốn chữa viêm phổi phải mất ít nhất ba liệu trình, cũng tức là tròn một ngày. Còn phương pháp của tôi thì có thể chữa khỏi trong một lần. Mao Ái Cầm, nếu bà nghĩ bà có tư cách dạy tôi, thì chúng ta hãy so tài đi", Lâm Chính bình thản nói.

Mao Ái Cầm nghe thấy thế, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK