Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bờ hồ Chu Tước im phăng phắc. Thời gian dường như ngừng trôi.

Tất cả mọi người đều giữ nguyên động tác, đứng im bất động.

Quên cả hít thở! 'Tim cũng ngừng đập!

Giờ phút này, dường như mây cũng ngừng bay, gió cũng ngừng thổi...

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào một người.

Lâm Chính!

Anh vẫn yên lặng đứng trước mặt Chấn Hám Sơn như vậy.

Cả người anh không có một vết thương nào, ánh mắt bình thản nhìn đối phương, những mảnh vụn kiếm màu đen rơi lả tả từ tay anh xuống đất, phát ra âm thanh trong trẻo vui tai.

Âm thanh này đã kéo mọi người ra khỏi sự kinh ngạc...

Nhưng không ai lên tiếng.

Bởi vì lúc này, bọn họ đã không biết nên dùng từ ngữ gì để diễn tả suy nghĩ trong lòng mình.

Chấn Hám Sơn cũng vậy.

Ông ta sửng sốt nhìn Lâm Chính, một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Cuối cùng... “Tôi đã thual". Chấn Hám Sơn thở hảt ra, nở nụ cười chua chát.

"Cứ thế nhận thua sao?".

"Không phá được cơ thể võ thần của cậu thì tôi không bao giờ có khả năng thắng được. Huống hồ, những gì cậu có không chỉ là cơ thể võ thần", Chấn Hám Sơn nhỏ giọng đáp.

"Tuy kiếm của ông đã bị hủy, nhưng ông đừng nghĩ quẩn, Chấn Hám Sơn, tôi vẫn chưa muốn giết ông", Lâm Chính bình thản nói.

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại Tamlinh247.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn gõ Tamlinh247.vn để vào đọc truyện nhé

"Cậu yên tâm, tuy nói kiếm hủy người vong, nhưng tôi vẫn chưa đến mức ngu ngốc như vậy! Thẳng chính là thẳng, thua chính là thua, hôm nay thua thì tiếp tục cố gắng tu luyện, rồi giành lại chiến thắng là được!".

"Suy nghĩ của ông thoáng đấy, nhưng bây giờ xử lý thế nào không phải do các ông quyết định. Tôi không giết ông không có nghĩa là chuyện này cứ thế bỏ qua".

Lâm Chính chắp hai tay sau lưng, bình thản nói: "Tôi đã nói rồi, tôi đến đây là để đòi lại công băng cho đồ đệ của tôi, chứ không phải đại khai sát giới. Nhưng nếu người của Tử Huyền Thiên các ông ức hiếp người quá đáng, thì Lâm Chính tôi cũng không ngại trở mặt thành thù với các ông. Có lẽ tôi không san bảng được Tử Huyền Thiên, nhưng muốn khiến Tử Huyền Thiên máu chảy thành sông, sinh linh đồ thán, thì tôi vẫn làm được".

Chấn Hám Sơn nghe thấy thế liền biến sắc. Anh nói rất lưu loát, còn mang theo giọng điệu uy hiếp.

"Cậu Lâm, cậu cứ bình tĩnh, để tôi bàn bạc chuyện này với Vi tổng chấp sự đã", Chấn Hám Sơn vội nói.

"Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, tôi chỉ cho các ông nửa tiếng! Nếu sau nửa tiếng các ông không cho tôi câu trả lời, thì tôi sẽ phế đám đệ tử đã bức hại đồ đệ tôi trước, sau đó đánh thẳng tới điện chưởng môn, tìm chưởng môn của các ông nói lý!", Lâm Chính hừ mũi nói.

"Đừng đừng đừng! Cậu Lâm, cậu cứ bình tĩnh, để tôi và các vị đại nhân bàn bạc đối sách".

Chấn Hám Sơn kêu lên, sau đó chạy về đăng kia.

Sau khi mở mang tầm mắt về thực lực khủng khiếp của Lâm Chính, Chấn Hám Sơn đã không dám coi thường anh nữa, thái độ cũng nghiêm túc hơn trước đó rất nhiều.

"Chấn đại nhân, ông nói những gì với cậu ta vậy?".

Thấy Chấn Hám Sơn chạy tới, Vi tổng chấp sự lạnh lùng hỏi.

"Xin lỗi Vi tổng chấp sự, tôi đã khiến ông thất vọng rồi, có lẽ tôi không phải là đối thủ của cậu ta..", Chấn Hám Sơn tỏ vẻ xấu hổ nói.

"Không ngờ người này lại có thủ đoạn như vậy, chúng ta đã coi thường cậu ta rồi", Vi tổng chấp sự trầm giọng đáp.

"Vi tổng chấp sự, chuyện đến nước này, tôi nghĩ chúng ta không nền dùng tới vũ lực nữa. Hãy nghe theo lời Tửu thúc bá, giải quyết bằng phương thức hòa bình đi", Chấn Hám Sơn vội nói.

"Giải quyết hòa bình? Người này xông vào Tử Huyền Thiên của chúng ta, đánh các đệ tử bị thương, sỉ nhục tông môn chúng ta, sao có thể giải quyết hòa bình được chứ? Nếu chuyện này đồn ra ngoài, chẳng phải sẽ làm trò cười cho thiên hạ sao? Đến lúc đó, thiên cung Trường Sinh sẽ đè đầu cưỡi cổ chúng tal", Vi tổng chấp sự tức điên lên, mặt mũi đỏ. gay nói.

"V¡ tổng chấp sự! Chuyện này vốn là chúng ta đuối lý! Vệ Tân Kiếm bái Lâm Chính làm thầy là chuyện mà tất cả mọi người đều biết! Nhưng cậu ta lại chịu nhục ở tông môn chúng †a, còn suýt nữa mất mạng! Bây giờ Lâm Chính đến tận nơi, chúng ta đương nhiên không còn gì để nói! Đây là do chúng ta dạy dỗ không nghiêm, sao lại sợ người ta chê cười chứ?", Chấn Hám Sơn trầm giọng nói.

"Ông có ý gì hả?", Vi tổng chấp sự trừng mắt lên, nghiêm giọng hỏi.

“Tôi không có ý gì khác, nếu Vi tổng chấp sự không đồng ý giải quyết hòa bình thì đơn giản thôi, ông hãy ra tay so chiêu với Lâm Chính đi! Dù sao Hám Sơn cũng bó tay rồi!", Chấn Hám Sơn bất lực nói.

Vi tổng chấp sự lập tức á khẩu.

Bảo ông ta ra tay?

Đùa sao?

Ngay cả Chấn Hám Sơn cũng thua một cách thảm hại như vậy, ông ta ra tay sao có thể näm chäc phần thắng được chứ?

Nếu thẳng còn đỡ, nhỡ cũng thua te tua thì ông ta biết giấu mặt vào đâu?

Sắc mặt của Vi tổng chấp sự rất khó coi, đanh giọng nói: "Được! Chấn đại nhân, nếu ông đã nói như vậy, thì tôi cũng không phản đối nữa. Dù sao đến lúc chưởng môn trách tội, tôi sẽ nói đây là đề nghị của ông!".

"Tôi nghĩ chưởng môn sẽ hiểu cho tôi thôi, tiếc là ông ấy đang bế quan, nếu không tôi đã mời ông ấy ra mặt giải quyết chuyện này rồi".

"Ông nói trước xem giải quyết hòa bình như thế nào đi".

"Việc này còn phải xem Lâm Chính đá".

Chấn Hám Sơn xoay người đi về phía Lâm Chính, lúc đến gần liền ôm quyền làm lễ.

"Cậu Lâm, cậu muốn chúng tôi làm thế nào?".

Ông ta vừa dứt lời, tất cả các đệ tử của Tử Huyền Thiên đang có mặt đều sửng sốt, bỗng nhiên hiểu ra.

Tử Huyền Thiên... thỏa hiệp rồi sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK