Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Các ông không cần đấu với tôi, bọn họ chỉ muốn giết tôi cướp dị hỏa, không hề muốn giết các ông. Các người tránh đi, bọn họ chắc chắn sẽ dừng tay”, Lâm Chính nói.

“Cậu trai trẻ, cậu không hiểu sứ mệnh của chúng tôi. Bọn họ tự tiện xông vào Lưu Viêm Trũng là đã đáng chết! Cho dù bọn họ không giết chúng tôi, chúng tôi cũng sẽ giết bọn họ!”.

Bạch Viêm nói.

Lâm Chính im lặng, không lên tiếng nữa.

Ngay sau đó, hai bên lao vào chém giết.

Một trận chiến có một không hai diễn ra trong Lưu Viêm Trũng.

Có Bạch Viêm và Hắc Hỏa tương trợ, áp lực của Lâm Chính giảm bớt rất nhiều.

Nhưng anh cũng phải đối mặt với một kẻ địch mạnh.

Đó là người đàn ông trung niên đi cùng Ngạo Ưng vào đây.

Thủ đoạn của người đàn ông trung niên cực kỳ đặc biệt. Ông ta vung tay, một làn sương lan ra, hai nắm tay đấm vào mặt đất, lập tức có nhiều gai băng nhô lên từ mặt đất.

Một quyền một cước lại có thể làm đóng băng cả vùng đất nóng cháy.

Hắc Hỏa thấy vậy, vẻ mặt sa sầm.

“Hóa ra là người luyện thuật Băng Hàn đến đại thành! Không ngờ các người cũng có hứng thú với dị hỏa!”.

“Ha ha, dị hỏa ở đây đều là bảo bối, luyện đan chế tạo vũ khí đều là thượng đẳng, sao có thể không muốn?”.

Người đó cười lớn, tấn công về phía Lâm Chính dồn dập như nước lũ.

Lâm Chính cật lực chống đỡ.

Mặc dù quanh người anh toàn là lửa, nhưng dưới sự che phủ của lớp sương khủng khiếp của ông ta, lửa hoàn toàn không lan tới được.

Đòn tấn công của ông ta đã khắc ngọn lửa của anh.

Hai bên giao đấu trong chốc lát, trên người Lâm Chính đã phủ một lớp sương lạnh.

Người đàn ông trung niên nắm bắt cơ hội, tấn công tới.

Lần này Lâm Chính hoàn toàn không chống đỡ nổi nữa.

Ầm ầm ầm…

Chiêu thức của Lâm Chính bị hóa giải. Người đàn ông trung niên tấn công tới tấp, nắm đấm của ông ta bao phủ những luồng lực băng hàn dày nặng đánh lên người Lâm Chính, ngực Lâm Chính lập tức kết thành băng.

Thậm chí khí ý hàn băng đáng sợ suýt thẩm thấu vào da thịt của Lâm Chính, đến thẳng lục phủ ngũ tạng, dường như muốn đóng băng tim của anh…

Lâm Chính liên tục lùi về sau, không ngừng ho khan.

Nhưng anh lại không ho ra máu, mà thứ nôn ra lại là mấy viên máu băng.

Ánh mắt Lâm Chính trở nên nghiêm trọng.

Nếu còn đánh tiếp, e rằng máu trong cơ thể anh sẽ đóng băng.

“Cậu trai trẻ, cậu không phải đối thủ của người này, để chúng tôi đối phó với ông ta!”.

Bạch Viêm và Hắc Hỏa thấy Lâm Chính liên tục lùi lại bèn xông tới, ngăn chặn người đàn ông trung niên.

“Chi viện cho đại nhân!”.

Ngạo Ưng hét lên, dẫn theo người bao vây.

Hai ông lão bảo vệ Lâm Chính, vừa chiến đấu vừa lùi, có vẻ cũng không chống đỡ được.

Bọn họ đã tiêu hao quá nhiều khi chiến đấu với Lâm Chính.

Bây giờ bọn họ lại bị nhiều cao thủ vây công, trong đó còn có người tu luyện thuật Băng Hàn đến đại thành, cho nên chống đỡ rất khó khăn.

“Không được, nếu còn tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ chết!”.

Dịch Tiên Thiên sốt ruột, lập tức sai cao thủ của Thương Minh đến giúp.

Nhưng cũng chỉ như muối bỏ biển, hoàn toàn không cứu nguy được.

“Chàng trai trẻ, vừa rồi cậu đã tiêu hao quá lớn, vả lại cậu cũng vừa mới có được thuật Hỏa Viêm, chưa khống chế sức lửa được thành thạo, đương nhiên không phải đối thủ của người luyện thuật Băng Hàn đến đại thành. Chúng ta cứ đấu như vậy chỉ có một đường chết, bây giờ cách để sống sót chỉ có một, cần cậu làm, chúng tôi sẽ yểm hộ cho cậu!”, lúc này Bạch Viêm khẽ nói.

“Cách gì?”.

Lâm Chính hỏi.

“Nuốt dị hỏa!”.

Bạch Viêm nói.

“Cái gì?”.

Lâm Chính đứng sững tại chỗ.

“Chàng trai, đây là cách duy nhất để chiến thắng bọn họ. Cậu đã dung hòa hỏa chủng, hỏa chủng đang ở trong cơ thể cậu, cho nên cậu có năng lực nuốt được dị hỏa. Bây giờ cậu hãy nuốt hết số dị hỏa đó vào, hấp thu năng lượng của chúng, như vậy đám ô hợp đó sẽ không làm gì được cậu nữa!”, Bạch Viêm nói.

Vẻ mặt Lâm Chính nghiêm nghị, cũng không do dự, quay người chạy về phía số dị hỏa đó.

Người đàn ông trung niên ý thức được điều gì đó, lập tức gào lên: “Ngạo Ưng! Mau ngăn cậu ta lại! Mau!”.

“Xông lên theo tôi!”.

Ngạo Ưng cắn răng, dẫn theo người xông về phía Lâm Chính, muốn ngăn anh lại.

Lâm Chính không đối phó được với người đàn ông trung niên, há lại không đối phó được đám người này? Anh lập tức chấn nát sương lạnh ở trước ngực, sau đó vỗ một chưởng xuống mặt đất.

Soạt!

Một bức tường lửa mạnh mẽ vọt lên, chặn đám Ngạo Ưng lại.

Bọn họ đã chứng kiến uy lực của ngọn lửa Lâm Chính dùng, không ai dám tiến lên nữa, run rẩy đứng tại chỗ.

Lâm Chính nhân cơ hội xoay người, nhảy vọt lên con đường nhỏ ở trung tâm, đánh nát một bục cao trong số đó.

Trong nháy mắt, mười mấy loại dị hỏa đủ mọi màu sắc bay lơ lửng trên bục cao.

Rực rỡ chói mắt, khiến người ta say mê.

Mọi người ngẩng đầu nhìn, ai cũng sinh lòng ngưỡng mộ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK