Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đế Nữ không ngờ có người lại hiểu biết về cấu tạo cơ thể người như vậy, mà điều càng làm cho người ta cảm thấy da đầu tê dại hơn là người đó có thể dễ dàng phá bỏ những thứ này.

Từ nang lông nhỏ bé, biểu bì bã nhờn đến nội tạng, xương cốt...

Khoảng chừng nửa tiếng sau, cả người Thái Tử máu tươi đầm đìa, không nhìn ra hình dạng.

Tuy nhiên, tay chân của hắn vẫn nguyên vẹn, các cơ quan nội tạng cũng không bị tổn thương.

Nhưng dù vậy, ý chí của hắn đã bị Lâm Chính làm cho phai nhạt.

Sự kiêu ngạo độc đoán, điên cuồng tàn ác trước đây đã hoàn toàn biến mất.

Lúc này, hắn giống như con thỏ sợ hãi, run rẩy dưới kình khí mạnh mẽ của Lâm Chính.

"Sao hả? Biết tra tấn là thế nào chưa?"

Lâm Chính nhìn Thái Tử be bét máu, rồi lấy tóc gần như bị nhai nát trong miệng hắn ra, bình tĩnh hỏi.

"Ma quỷ... anh là ma quỷ... anh là ma quỷ!"

Thái Tử kêu lên thảm thiết: "Người đâu! Cứu mạng! Cứu tôi! Mau đến cứu tôi!"

"Không ổn rồi!"

Đế Nữ vội vàng tiến lên muốn chặn miệng Thái Tử.

Nhưng một giây sau.

Ầm!

Kình khí của Lâm Chính trấn áp xuống.

Thái Tử còn chưa kịp phản kháng, cơ thể đã bị kình khí của Lâm Chính xé rách tại chỗ, da thịt nội tạng, xương cốt nát thành mảnh vụn, văng tán loạn bốn phía.

Đế Nữ đang lao đến còn chưa kịp phản ứng, lập tức bị máu bắn tung toé.

Đế Nữ ngớ ra.

Lâm Chính chậm rãi đưa dao cho cô ta, bình tĩnh nói: "Chặt đầu tám người này đi”.

Đế Nữ sửng sốt nhìn dao trong tay, rồi nhìn cửa, nhưng phát hiện không có ai đi vào.

"Không cần nhìn, lúc đi vào tôi đã quan sát, bên ngoài không có nhiều người trông coi, bọn họ sẽ không đi vào đâu, cho dù đi vào, bọn họ cũng chỉ có con đường chết”.

Lâm Chính vừa nói vừa rút cây châm bạc, đâm vào cổ mình.

Ngay lập tức, khuôn mặt anh bắt đầu co rúm lại.

Chốc lát sau, anh đã biến thành Thái Tử ...

"Anh muốn giả làm Thái Tử sao?"

Đế Nữ thất thanh.

"Đây là biện pháp tốt nhất, vừa có thể cứu bố mẹ cô, vừa có thể giúp tôi đến gần Thiên Tuyển Diệp Hoa”.

Lâm Chính bình tĩnh nói.

Đôi mắt Đế Nữ sáng rực.

Chẳng trách Lâm Chính không hề nương tay, thẳng thừng giết chết Thái Tử, hoá ra là có tính toán như vậy.

Nhưng lát sau, Đế Nữ trầm giọng nói: “Quốc Vương và Thái Tử sống với nhau mấy chục năm, chắc chắn biết rõ về con trai mình, cho dù anh bắt chước khuôn mặt, cũng không thể bắt chước thói quen tác phong của hắn... sợ rằng sẽ dễ dàng lộ tẩy!"

"Không sao, tạm thời tôi sẽ không gặp Quốc Vương”.

Lâm Chính phất tay: "Mau ra tay đi”.

"Được...”

Đế Nữ nghiến răng, hai mắt tập trung, vung đao lên.

Xoạt xoạt xoạt xoạt…

Đầu của tám người đàn ông bị Đế Nữ chặt đứt.

Nhìn thấy tám thi thể không đầu gục xuống, thần kinh Đế Nữ hơi căng thẳng.

Cô ta biết, mình đã không thể quay đầu.

Nếu không cứu được bố mẹ, kết cục của bản thân sẽ cực kỳ thê thảm.

"Tốt lắm, tôi lập tức truyền chỉ, sai người đưa bố mẹ cô đến, đến lúc đó cô dẫn bố mẹ đi trước, chuyện còn lại giao cho tôi”.

Lâm Chính nói.

Đế Nữ nhìn anh bằng ánh mắt khó tin, cắn đôi môi anh đào: "Lâm minh chủ, anh làm như thế, chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm sao? Để tôi ở lại giúp anh!"

"Cô không giúp được tôi, sau khi cô đi, ngược lại tôi còn rảnh tay hơn”.

"Nhưng mà...”

Ngay khi Đế Nữ chuẩn bị nói gì đó, giọng nói chói tai vang lên.

"Thánh chỉ đến!"

Đế Nữ sửng sốt, cô ta và Lâm Chính trố mắt nhìn nhau.

Chỉ thấy tên Thái giám già đã gặp lúc trước cầm thánh chỉ vội vàng chạy vào.

Nhìn thấy cảnh tượng thê thảm trong điện, sắc mặt Thái giám già thay đổi, nhưng dường như đây không phải lần đầu tiên ông ta thấy hình ảnh này, ngay lập tức khôi phục tinh thần.

"Ôi? Điện hạ, sao lại mặc quần áo của tên làm vườn kia thế?", Thái giám già khó hiểu hỏi.

"Tên làm vườn đã bị tôi giết rồi, tôi thấy quần áo của hắn không tồi, vì vậy cởi ra mặc thử một chút... Ồ? Quần áo của ông cũng không tồi nhỉ”.

Lâm Chính nhìn chằm chằm Thái giám già giả vờ đùa giỡn.

Thái giám già run lẩy bẩy, vội vàng cười nói: "Điện hạ, bỏ qua cho tôi đi, bệ hạ có chỉ, đêm nay mời điện hạ đến cung Kiếm Thanh dự tiệc!"

"Dự tiệc?"

"Cuồng Đao Hải ở phía Nam có người tới, muốn liên hôn với chúng ta, Bệ hạ ra lệnh cho Điện hạ tham dự tiệc tối nay, Điện hạ không thể từ chối, đây là việc lớn liên quan đến Kiếm Vương Triều, nếu không đi, Bệ hạ sẽ nổi giận...”

Thái giám già cẩn thận nói.

Cố ý hạ chỉ? Xem ra trước đây Thái Tử đã nhiều lần cho Quốc Vương leo cây rồi.

Lâm Chính suy nghĩ chốc lát, gật đầu nói: "Được, tôi hiểu rồi, lát nữa tôi sẽ đi”.

"Nô tài cáo từ!"

Thái giám già vội vàng chạy ra ngoài, không dám dừng lại dù chỉ một giây.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK