Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Hả?”, Mấy người Từ Thiên sững sờ.

Nguyên Tinh liếc nhìn xung quanh nhưng cũng không cảm thấy quá căng thẳng. Lâm Chính thì vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm vốn có.

Lúc này, Từ Thiên nghe điện thoại. Ông ta tái mặt, vội chạy tới nói nhỏ với Lâm Chính.

“Chủ tịch Lâm, người nhà họ Thẩm tới cả rồi. Bên ngoài đỗ hàng trăm chiếc xe, hơn nữa vẫn còn đang lũ lượt kéo tới.

“Vậy sao? Vậy thì tốt, đỡ lãng phí thời gian tôi xử lý cả nhà Thẩm Thị”, Lâm Chính gật đầu.

Từ Thiên nghe thấy vậy định nói thêm gì đó nhưng lại thôi. Ông ta không rõ lắm mọi chuyện. Với tình hình trước mắt, người của họ ít thế này thì có lẽ chẳng bõ bèn gì. Từ Thiên lo lắng lắm, Nguyên Tinh và Lâm Chính ngược lại rất điềm đạm. Thế nên ông ta cũng đành phải ngoan ngoãn đứng yên ở đó.

“Thần y Lâm, tôi có biết về sự tích của cậu. Nghe nói đến cả Cổ Phái cũng bị cậu hạ gục rồi. Mặc dù cụ thể thế nào tôi không biết nhưng tôi nói cậu nghe, Cổ Phái không xử lý được cậu không có nghĩa nhà họ Thẩm chúng tôi cũng thế. Hôm nay, chắc chắn tôi sẽ bắt cậu phải đền mạng cho con trai tôi”, Thẩm Hạo Thắng gầm lên, đôi mắt hằm hằm sát khí.

“Anh cả, không được đâu”.

Người đàn ông đầu trọc vội vàng lao lên kéo tay của Thẩm Hạo Thắng: “Anh cả, đừng, đừng có phạm phải sai lầm nữa. Nếu đấu nhau với thần y Lâm thì nhà họ Thẩm chúng ta sẽ xong đời đấy”.

“Chú đang nói linh tình gì vậy? Con trai tôi chết rồi, chú là chú ba mà lẽ nào lại không muốn báo thù cho nó sao?”, Thẩm Hạo Thắng tức giận đẩy người đàn ông đầu trọc ra: “Xông lên! Giết chết thần y Lâm cho tôi”.

"Không được lên, không ai được hành động, nếu không sẽ bị đuổi hết ra khỏi nhà họ Thẩm”.

Người đàn ông đầu trọc gầm lên. Những người thuộc hạ đang định lao lên bèn nhìn nhau.

Thẩm Hạo Thắng tức giận quát: “Rốt cuộc ông ta là gia chủ hay tôi là gia chủ? Xông lên! Nghe thấy chưa? Lẽ nào các người muốn chống lại mệnh lệnh của tôi??”

“Vâng thưa ông”, đám đông gật đầu.

“Không!”, người đàn ông đầu trọc lao tới trước, ngăn đám thuôc hạ lại. Tất cả đều bàng hoàng.

“Chú ba! Chú thật sự muốn đối đầu với tôi sao?”, Thẩm Hạo Thắng tức run.

Người đàn ông đầu trọc quỳ phụp xuống, dập mạnh đầu, sau đó vừa dập vừa gào lên: “Anh cả, nghe em nói một câu thôi, đừng đối đầu với thần y Lâm nữa. Coi như em cầu xin anh. Anh cả…em xin anh đấy”.

Ông ta vừa khóc lóc vừa xin xỏ giống như một kẻ điên. Máu tứa ra từ trán người đàn ông.

Người nhà họ Thẩm trố tròn mắt. Đến cả Thẩm Hạo Thắng cũng bàng hoàng. Hành động của người em khiến ông ta không hiểu gì.

Cậu ta đang làm gì vậy?

“Gia chủ…chuyện này…”, đám đông bối rối.

Sắc mặt của Thẩm Hạo Thắng trông vô cùng khó coi. Ông ta siết chặt nắm đấm: “Chú ba, chú điên rồi sao? Đội quân tinh nhuệ của nhà họ Thẩm hôm nay đều ở đây, lẽ nào lại không đối phó nổi với thần y Lâm”.

“Không, anh cả, anh không chỉ phải đối phó với mỗi thần y Lâm đâu mà còn đối đầu với một thế lực khổng lồ. Thần y Lâm không hề đơn giản như anh nghĩ đâu”, người này lại gào lên.

“Chú coi thường nhà họ Thẩm đến vậy cơ à?”

Thẩm Hạo Thắng giơ tay lên: “Để tôi cho chú thấy sức mạnh thật sự của nhà họ Thẩm chúng ta”.

Dứt lời.

Vụt vụt…Âm thanh kỳ lạ đồng loạt vang lên. Hàng trăm bóng hình bay vào, đáp xuống mái nhà, tường, sân của trang viên nhà họ Thẩm. Đồng thời các cao thủ khác từ bốn phương tám hướng cũng chạy vào.

Đúng vậy. Đám cao thủ này nhảy vào đây đấy!

Bọn họ có thể nhảy cao tới bảy, tám mét chẳng khác gì siêu nhân. Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Hơn nữa không chỉ có một người mà tất cả đều làm được như vậy. Tất cả những người mà Thẩm Hạo Thắng điều tới đều giỏi như thế.

Trong nháy mắt, không gian đã chật kín người nhà họ Thẩm. Giờ thì tất cả đã bị bít kín. Toàn bộ đám cao thủ đều ghim chặt ánh mắt lên Lâm Chính. Chỉ đợi một câu nói của Thẩm Hạo Thắng thôi là bọn họ sẽ xẻ Lâm Chính ra thành hàng trăm mảnh.

“Nhìn thấy chưa chú ba. Đây là đội Long Vệ của gia tộc. Toàn bộ các trưởng lão và những cao thủ tinh nhuệ nhất đều được tôi cử tới đây. Hôm nay đừng nói là thần y Lâm, ngay cả Đại La Kim Tiên có mặt thì cũng sẽ bị hạ gục thôi”, Thẩm Hạo Thắng nói.

Đây cũng là con át chủ bài của ông ta, cũng là điều khiến ông ta tự tin. Nhìn thấy cảnh tượng đó người đàn ông đầu trọc cũng phải bàng hoàng.

Thế trận này thực sự ông ta chưa nhìn thấy bao giờ. Thế nhưng…thế trận này thật sự có thể đối phó được với thần y Lâm không?

Người đàn ông không dám chắc.

“Thần y Lâm. Tôi vốn định chia cậu thành tám miếng thôi. Nhưng chú ba nhà tôi xin cho cậu thì tôi nể mặt chú ấy, chỉ cần cậu dập đầu trước thi thể con trai tôi rồi nhận tội, tôi sẽ để cậu ra đi mát mặt hơn chút. Về phần những người bên cạnh cậu, tôi cũng sẽ không là khó họ, sẽ tha cho họ, cậu thấy thế nào?”, Thẩm Hạo Thắng nói với vẻ vô cảm.

Lâm Chính chỉ lắc đầu từ chối.

“Vậy cậu thật sự muốn chết không toàn thây sao?”, Thẩm Hạo Thắng tức giận.

“Muốn tôi chết không toàn thây được hay không thì phải dựa vào bản lĩnh của ông đã", Lâm Chính nói.

“Được được, tốt lắm”, Thẩm Hạo Thắng tức run.

“Nếu đã vậy thì đừng có trách tôi đấy. Chú ba, không phải là tôi không cho cậu ta cơ hội đâu đấy nhé. Nhưng cậu ta không biết quý trọng. Chú tránh qua một bên, nếu không tôi xử lý cả chú luôn đấy”

“Anh cả”.

“Giết cậu ta cho tôi” , Thẩm Hạo Thắng gầm lên, ông ta lao lên trước. Ông ta đã ra tay thì chắc chắn những người khác sẽ không do dự.

Cả bầu không khí trở nên sục sôi. Đúng lúc trận chiến sắp bắt đầu thì một giọng nói từ bên ngoài vọng vào.

“Chủ tịch Lâm, đội cứu viện tới rồi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK