Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quán bar im lặng như tờ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người này với vẻ không dám tin.

Lông mày quắc thước, khí chất ngời ngời toát lên vẻ đẹp như thiên thần. Người này không phải là thần y Lâm thì là ai? Đó là khuôn mặt thương hiệu luôn khiến người khác phải ghen tị mà.

“Đúng là thần y Lâm thật rồi”.

“Ôi trời, sao thần y Lâm lại ở đây chứ?”

“Chuyện gì vậy?”

Tất cả đều há mồm trợn mắt, tim muốn rớt ra ngoài. Tình huống xoay chuyển đột ngột khiến đám đông khó mà chấp nhận được.

“Hóa...hóa ra là chủ tịch Lâm”, Phong phó bang chủ bừng tỉnh, nín thở để giữ bình tĩnh.

“Chủ tịch Lâm tới với bang Hắc Sa của chúng tôi thì cũng là khách. Cậu thấy không vui khi ở đây cũng là do tôi tắc trách! Mong chủ tịch Lâm lượng thứ. Còn về đường chủ thì chúng tôi sẽ trừng phạt thích đáng”, Phong phó bang chủ nói.

“Đó là chuyện của các ông, tôi không tham gia. Phải rồi. Chúng tôi cũng nên rời đi rồi”, Lâm Chính thản nhiên nói. Anh cũng không muốn ở lại lâu.

Thế nhưng Phonng phó bang chủ vội ngăn lại: “Ấy ấy chủ tịch Lâm, xin dừng bước”.

“Còn chuyện gì sao?”

“Chủ tịch Lâm tới Bồ Thành, bang Hắc Sha cũng được coi là chủ nhà mà, sao có thể không thể hiện tình hữu nghị được chứ. Chúng tôi đã sớm muốn mời cậu một ly rồi. Mong cậu nể mặt. Lát nữa chúng tôi làm chủ nhà tiếp đãi cẩn thận chủ tịch Lâm nhé”, Phong phó bang chủ mỉm cười.

“Cảm ơn! Có điều giờ tôi còn chút việc, để ngày khác đi”, Lâm Chính điềm đạm nói.

“Ngày khác sao? Chủ tịch Lâm, bang Hắc Sa chúng tôi cũng rất nể mặt cậu vậy mà cậu không thể nể mặt chúng tôi sao”, Phong phó bang chủ tỏ ra không hài lòng.

“Ăn cơm uống trà thôi mà, hà tất phải vội như vậy?”, Lâm Chính nhìn chăm chăm ông ta.

Phong phó bang chủ giật mình, sau đó gật đầu mỉm cười: “Thôi được, nếu đã vậy thì chúng tôi đợi điện thoại của cậu. Lúc nào cậu rảnh thì nhớ đừng quên nhé”.

“Yên tâm đi”, Lâm Chính thản nhiên nói sau đó kéo Ngải Hồng ra ngoài.

Phong phó bang chủ không ngăn lại chỉ mỉm cười nhìn theo. Sau khi Lâm Chính rời đi thì ông ta mới quay qua Hồng đường chủ.

“Mọi người ra ngoài đi”, Phong phó bang chủ lên tiếng.

“Vâng”, đám đông ra khỏi quán bar. Chỉ còn lại ông ta và Hồng đường chủ. Những người bị thương đều được đưa đi.

“Hồng đường chủ, hôm nay cậu đã làm một chuyện lớn cho bang Hắc Sa chúng tôi đấy nhỉ. Đến cả thần y Lâm mà cậu cũng dám gây sự. Cậu chán sống rồi à? Hay là chê gần đây bang Hắc Sa của chúng tôi rảnh quá”, Phong phó bang chủ cười lạnh lùng.

“Phó bang chủ, tôi...tôi nào biết người đó là chủ tịch Lâm...”, Hồng đường chủ khóc dở mếu dở: “Không biết không có tội, ông...tha cho tôi đi...”

“Tha cho cậu. Dù tôi có đồng ý thì bang chủ cũng không chịu. Cậu suýt nữa thì khiến chúng tôi có một kẻ địch lớn đấy. Nếu như không trừng phạt cậu thì bang chủ ăn nói thế nào với những người khác đây? Rồi ăn nói thế nào với chủ tịch Lâm?”

“Vậy...trừng phạt thế nào?”, Hồng đường chủ vội hỏi.

Phong phó bang chủ lắc đầu: "Vấn đề này không cần phải hỏi nhiều. Tôi có thể đưa cho cậu một chiếc điện thoại. Cậu gọi cho người cần gọi để họ lo hậu sự cho cậu đi”.

“Hả?”

Hồng đường chủ tái mặt, run rẩy: “Phó bang chủ, chúng ta phải sợ chủ tịch Lâm đến vậy sao? Đây là Bồ Thành mà, là địa bàn của chúng ta cơ mà”.

“Hồng đường chủ, không phải là tôi không giúp cậu. Tôi có thể để cậu đi nói chuyện với bang chủ, để xem bang chủ có nghe cậu không”.

“Phó bang chủ...”

“Được rồi, đừng dây dưa nữa. Tôi chặt hai tay của cậu trước, sau đó đưa cậu đi gặp bang chủ. Bang chủ sẽ quyết định sau. Phong thủy ở Nam Sơn không tệ, cậu có thể chôn ở đó”, nói xong Phó phong bang chủ cầm con dao trên bàn đi về phía Hồng đường chủ.

Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc: “Phó bang chủ! Dừng tay...ông không động vào tôi được, nếu tôi xảy ra chuyện gì...thì ông cũng không được yên đâu”.

“Ý cậu là gì?”, Phog phó bang chủ chau mày.

“Phó bang chủ, đừng tưởng tôi không biết, món nợ ở núi khoáng sản khu vực phía Nam không thu được không phải người ở đó cứng đầu mà là họ đưa tiền rồi nhưng bị ông nuốt gọn”, Hồng đường chủ gào lên.

Phong phó bang chủ tái mặt: “Cậu đừng ăn nói linh tinh. Sao? Giờ sắp chết lại định quay lại cắn tôi à?”

“Phó bang chủ, tôi không hề nói linh tinh. Chuyện thế nào tự ông biết rõ. Tôi có ghi hình đấy”.

“Ghi hình, tôi không tin, cậu lấy ra tôi xem”.

“Thuộc hạ của tôi tình cờ ghi được. Chính là cảnh ông nhận tiền”, Hồng đường chủ lạnh giọng sau đó vứt điện thoại ra trước mặt. Phong phó bang chủ lập tức đập nát chiếc điện thoại.

“Tôi có bản dự phòng. Nó nằm trong tay thuộc hạ của tôi. Nếu như hôm nay tôi chết ở đây thì chắc chắn thuộc hạ của tôi sẽ đi gặp bang chủ. Phong phó bang chủ, ông cũng biết tính cách của bang chủ đấy. Chắc chắn ông ta sẽ không vì chuyện này mà giết ông nhưng sẽ nghi ngờ ông. Khi đó tổn thất mà ông phải gánh chịu sẽ nhiều hơn cái mạng chó này của tôi nhiều. Ông thấy thế nào?”, Hồng đường chủ cười lạnh lùng.

“Cậu cũng giữ lại một con át chủ bài nhỉ...”

“Tôi đều làm thế với từng người trong bang. Ngoài bang chủ ra, chắc ông cũng hiểu tôi. Ai cũng phải sống mà, sao có thể không giữ cho mình con át chủ bài được chứ?”

“Vậy cậu muốn thế nào? Coi như không có chuyện gì xảy ra thì đâu có được. Quán bar xảy ra chuyện lớn như vậy, người của bang sớm đã biết rồi. Tôi mà không giải thích với bang chủ thì chắc chắn ông ấy sẽ nghi ngờ”, Phong phó bang chủ lạnh lùng nói.

“Giải thích chẳng phải rất dễ sao? Thế này đi, chúng ta đổ hết lên dầu chủ tịch Lâm thì chẳng phải là xong?”

“Cậu muốn nhóm lửa cho bang Hắc Sa và Dương Hoa đấy à? Chắc cậu biết nếu mà đấu nhau thật thì chắc chắn bang Hắc Sa sẽ chịu tổn thất chứ”.

“Không phải bang Hắc Sa có thể lực cổ võ chống lưng sao? Tại sao lại phải sợ Dương Hoa?”

“Đồ ngốc này. Quá ngốc”, Phong phó bang chủ lạnh giọng quát: “Cậu tưởng sau lưng Dương Hoa không có thế lực cổ võ chống lưng chắc. Tôi nói cậu biết, Dương Hoa không chỉ có thể lực cổ võ mà thế lực này còn vô cùng khủng khiếp. Nếu mà đánh nhau thật thì mong là hai bên chỉ bị tổn hại thôi, còn nếu mà muốn diệt luôn Dương Hoa ấy thì bang Hắc Sa sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt”.

Hồng đường chủ nghe thấy vậy bèn chau chặt mày. Một lúc sau anh ta nghĩ ra điều gì đó bèn nói: “Nếu đã vậy thì phó bang chủ, hay là chúng ta nhờ bang chủ đi nhờ Thiên Khải giúp đỡ.

“Thiên...Thiên Khải?”

Phong phó bang chủ thất sắc...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK