Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuy cứ cảm thấy Lâm Chính rất vô lý, nhưng nghĩ kĩ thì cũng không phản bác được gì.

"Hay cho thần y Lâm miệng lưỡi sắc bén! Phóng đại sự việc lên mức này, vậy thì chúng tôi ai dám đưa Thang Hổ đi chứ?".

Càn Đồng nheo mắt cười nói.

"Các ông vốn không có quyền đưa ông ta đi!".

Lâm Chính nhún vai: "Nhưng để tránh đắc tội với Thương Minh thì tôi sẽ không ngăn cản. Người đang ở ngay đây, muốn đưa đi thì cứ việc".

Anh vừa dứt lời, Hàn Lạc cũng mỉm cười.

Chiêu lấy lui làm tiến này của Lâm Chính quả nhiên cao minh.

Như vậy thì không cần đổ máu cũng vẫn có thể áp chế được các cường giả của Thương Minh.

Ánh mắt La Sát lộ vẻ tức giận, cắn chặt răng, định đi tới đích thân đưa hai bố con Thang Hổ đi.

"La Sát đại nhân, bình tĩnh đi!".

Càn Đồng khẽ quát.

"Người đang ở đây, không đưa về báo cáo kết quả nhiệm vụ thì còn làm gì? Chắc không phải ông thực sự bị anh ta dọa sợ rồi đấy chứ?".

La Sát tức giận nói.

"La Sát đại nhân, bây giờ tình hình chiến sự ở Bắc Cảnh căng thẳng, trong nước rất cần sự ổn định. Chúng ta là người của Thương Minh, nếu gây chuyện vào lúc này, một khi chính quyền khai đao với Thương Minh chúng ta thì phải làm sao đây? Đến lúc đó, cô sẽ là tội nhân của Thương Minh, cho dù cô về đại hội thì cũng khó ăn nói".

Càn Đồng trầm giọng nói.

La Sát sửng sốt, lập tức hiểu ý của Càn Đồng.

Chiến sự Bắc Cảnh sẽ không chấm dứt trong thời gian ngắn, chính quyền vẫn cần rất nhiều chi phí quân sự để duy trì chiến tranh.

Nếu Thương Minh gây chuyện vào lúc này thì rõ ràng là cho chính quyền cơ hội lấy cớ, đến lúc đó bọn họ sẽ túm lấy điểm này để giật một miếng thịt của Thương Minh.

Lâm Chính cũng biết thừa điều này, nên mới lấy chính quyền ra để dọa La Sát và Càn Đồng.

Khuôn mặt La Sát căng cứng, nắm tay siết chặt.

Cô ta tức giận trừng mắt nhìn Lâm Chính, trầm giọng nói: "Vậy theo ý của Càn Đồng đại nhân thì chúng ta nên làm thế nào? Cứ thế tiu nghỉu trở về sao?".

Càn Đồng không nói gì, chỉ cúi đầu trầm tư, dường như cũng không có cách nào hay hơn.

Nhưng đúng lúc này, một luồng khí lạnh bỗng nổi lên ở hành lang.

Hơi thở của Hàn Lạc trở nên run rẩy, dường như nhận ra gì đó, vội vàng kêu lên: "Cẩn thận!".

Vèo vèo vèo...

Rất nhiều phi đao lạnh lẽo không biết bay từ đâu tới, đâm thẳng về phía những người ở hành lang.

Trong chớp mắt đã có quá nửa cao thủ của Thương Minh bị hạ gục.

"Chết rồi, bị đánh lén!".

La Sát kịp thời có phản ứng, gầm lên: "Chiến đấu!".

Tất cả rút vũ khí ra, quay lại ứng chiến.

Lúc này bọn họ mới phát hiện, những chỗ tối tăm ở hành lang có không ít cao thủ ẩn nấp.

Thấy mình bị phát hiện, tất cả sát thủ đều lao về phía Thang Hổ.

Hiển nhiên đây đều là sát thủ do người đứng sau Thang Hổ sắp xếp.

"Tao đang lo không biết ăn nói thế nào, không ngờ bọn mày dám đến thật! Đến đúng lúc lắm!".

La Sát quát lớn, trút hết mọi oán giận trong lòng ra.

Không đối phó được với thần y Lâm Giang Thành, chẳng lẽ còn không đối phó được đám tép riu này sao?

La Sát xông vào đám người, đánh nhau túi bụi.

Hai sát thủ che mặt mặc áo đen nhanh chóng bị cô ta vỗ nát đầu mà chết.

Dưới sự dẫn dắt của La Sát, các cao thủ của đại hội càng chiến đấu càng dũng mãnh, nhanh chóng giết gần hết đám sát thủ này, toàn quân tan tác.

Càn Đồng thấy thế, lập tức nhìn chằm chằm Thang Hổ, khàn giọng nói: "Thang Hổ, xem ra người đứng sau ông quyết tâm muốn giết ông diệt khẩu! Nếu đã vậy thì sao ông không công bố những bí mật mà mình biết đi? Chẳng phải như vậy sẽ an toàn hơn sao?".

"Việc này..."

Thang Hổ há miệng, đang định lên tiếng, nhưng đã bị Lâm Chính giơ tay ngăn cản.

"Thang Hổ, bản thân ông biết là được rồi, không cần nói ra đâu".

Lâm Chính bình tĩnh nói.

"Thần y Lâm, cậu đừng quá quắt!".

Càn Đồng lạnh lùng nói.

"Càn Đồng đại nhân, người do tôi bắt về, quá trình thẩm vấn nên do tôi phụ trách. Nếu ông muốn biết gì thì chờ tôi hỏi xong sẽ nói cho ông biết".

Lâm Chính bình thản đáp.

Càn Đồng không nói gì nữa, nhưng sâu trong ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

Đúng lúc này.

Bốp!

Một âm thanh nặng nề vang lên.

Sau đó liền thấy bóng dáng của La Sát bất ngờ bay tới, nặng nề ngã xuống đất.

Đám Càn Đồng giật bắn người.

Mấy người Hàn Lạc, Thang Hổ cũng vô cùng kinh ngạc.

"La Sát đại nhân!".

Càn Đồng vội xông tới đỡ La Sát dậy.

Chỉ thấy khóe miệng cô ta rỉ ra máu tươi, nghiến răng nhìn về phía trước.

Mọi người cũng đổ dồn mắt nhìn theo.

Chỉ thấy một bóng người cao gần hai mét đang đứng cuối hành lang.

Người này có khí tức cực kì đáng sợ, giống như một dòng nước lũ, chặn cứng cả hành lang.

Cho dù là khí tức của La Sát cũng không bằng đối phương.

"Đại... đại nhân..."

Đúng lúc này, không biết ai run rẩy kêu lên.

Càn Đồng nhìn về phía phát ra giọng nói.

Là một cao thủ của Thương Minh.

Lúc này tay anh ta đang cầm đao sắc, sợ hãi nhìn về phía sau hành lang.

Càn Đồng phát hiện phía sau bọn họ cũng có một sự tồn tại cao gần hai mét mang theo khí tức đáng sợ.

"Hỏng rồi, chúng ta đã mắc bẫy!".

Càn Đồng lập tức nhận ra gì đó, kêu lên thất thanh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK