Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiểu Lưu không thể tin nổi, cứ nghĩ mình nghe lầm.

“Sao lại thế được? Chị Mai, vô duyên vô cớ sao. thần y Lâm lại hại thủ trưởng? Trong chuyện này... có phải có hiểu lầm gì không?”.

“Hiểu lầm? Hiểu lầm cái quái gì? Đây là thần y Diêu chính miệng nói! Nếu không phải tên lừa đảo. họ Lâm mà cậu mời đến chữa bệnh cho bố, làm 3 bệnh của bố xấu đi, phá hoại phác đồ điều trị của ¡_ thần y Diêu thì sao bố lại thành ra như vậy? Thần y Lâm chính là hung thủ!”, Nông Tiểu Mai phẫn nộ tột cùng.

Người nhà họ Nông nhìn về phía Tiểu Lưu, ánh mắt như muốn giết anh ta.

“Không thể nào! Thần y Lâm... sao có thể làm ra chuyện như vậy? Nhất định... Nhất định là nhầm lẫn ở đâu rồi”, Tiểu Lưu kinh ngạc, không dám tin.

“Nhầm lẫn? Chàng trai trẻ, cậu nói vậy là ý gì? Cậu có ý nói thần y tôi đánh giá sai, cũng có nghĩa... cậu nghỉ ngờ tôi đang đổ oan cho thần y Lâm gì đó sao?”, thần y Diêu bên này không biểu lộ cảm xúc, lên tiếng.

Ông ta xem kịch từ đầu tới cuối, không có bất cứ biểu cảm nào, cũng không định nhúng tay vào.

Dù sao, chuyện đã thoái thác đi rồi, không liên quan đến sơn trang Thần y bọn, vậy thì không sao nữa.

Cứ để thần y Lâm đó gánh tội! “Thần y Diêu, tôi... tôi không có ý đó !”.

Ánh mắt Tiểu Lưu dao động, sốt ruột đến mức giậm chân.

Bây giờ anh ta cũng không có cách nào khác, chỉ đành nhắm mắt làm liều: “Anh Tân, chị Mai, mọi người đừng sốt ruột. Thế này, tôi có một viên thuốc, cứ để thủ trưởng uống trước, nếu cứ kéo dài thời gian thì không kịp nữa đâu!”.

“Thuốc gì? Cậu lấy thuốc từ đâu ra?”, Nông Tiểu Mai lạnh lùng hỏi.

“Cái này...”.

“Đừng nói là thần y Lâm cho đấy chứ?”, Nông Tân lạnh lùng hỏi.

Tiểu Lưu biến sắc, nhưng vẫn cắn răng nói: “Anh Tân, chị Mai, hai người đã nói thủ trưởng không cứu được, vì sao không dùng thuốc này thử xem? Thần y Lâm nói chỉ cần cho thủ trưởng uống viên thuốc này, chắc chắn có thể ổn định bệnh tình của ông ấy".

“Khốn nạn! Cậu còn lo hại cha tôi chưa đủ hay sao? Ngay cả thần y Diêu cũng không có cách cứu bố tôi, thần y Lâm chỉ dựa vào một viên thuốc mà đòi có thể ổn định được bệnh tình của bố tôi? Cậu nghĩ chúng tôi tin được sao?”, Nông Tiểu Mai tức giận gào lên.

“Đúng vậy, Lưu Ngọc Vũ, cậu tưởng người nhà họ Nông chúng tôi là trẻ lên ba hay sao?”, Nông Tân cũng bực dọc lên tiếng.

“Thú vị đấy! Tôi dùng y thuật cả đời mình cứu chữa thủ trưởng Nông còn không thể giữ được mạng cho ông ấy. Bây giờ một thằng nhóc mới hai mươi mấy tuổi chỉ dựa vào một viên thuốc mà muốn kéo thủ trưởng Nông từ cửa tử về... Ha ha, thằng nhóc, cậu không cảm thấy chuyện này hoang đường lắm sao?”, thần y Diêu cũng không nhịn được bật cười.

Ông ta vừa dứt lời, sắc mặt Tiểu Lưu đã thay đổi.

Ông ta nói có lý.

Thần y Diêu dùng y thuật cả đời cũng không cứu được Nông Đường Công, thần y Lâm dựa vào đâu chỉ dùng một viên thuốc là có thể cứu sống?

Thật ra trong lòng Tiểu Lưu, y thuật của thần y Diêu chắc hẳn cao hơn thần y Lâm.

Nhưng... bây giờ đã không còn cách nào khác!

Thủ trưởng Nông đang hấp hối, chỉ còn lại một hơi thở. Nếu cứ vậy không cho ông ta uống viên thuốc này thì e là không cứu nổi, xuống thẳng chín suối!

Tiểu Lưu căn răng, gào lên: “Anh Tân, chị Mai, tôi biết hai người không tin. Thật ra tôi cũng không tin lắm, nhưng bây giờ không còn cách nào nữa rồi! Hai người tránh ra, để tôi thử xeml”.

“Thôi đi! Thử cái gì mà thử? Cậu còn định giày vò bố tôi nữa sao? Không để ông ấy yên ổn đi được hay sao?”, Nông Tân gào lên, gương mặt giống như sư tử nổi giận.

“Anh Tân!”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK