Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Rầm! Âm thanh nặng nề vang lên. Ngay sau đó một bóng hình bay ra, tông vào trong miếu Lôi Công.

Miếu Lôi Công vốn đã cũ kỹ thì giờ lại càng giống một đống đổ nát.

Phụt! Người này chật vật bò dậy, còn chưa kịp đứng vững đã lại nôn ra máu, suýt ngất. Hai người còn lại thấy vậy bèn tái mặt.

Bảy cao thủ này căn bản không phải là đối thủ của tông chủ. Đã có bốn người chết. Ba người còn lại cũng trầy da tróc vẩy, khó mà cầm cự lâu hơn được.

Dù tông chủ đang bị thương nặng thì cũng không thể làm ảnh hưởng tới việc ông ta giết bảy người này.

“Mau...đi...”, ông cụ đứng cạnh đống đổ nát lau máu nơi khóe miệng, khẽ hô.

“Đại ca...”, hai người kia kêu lên.

“Đừng nghĩ nhiều nữa. Đi đi!", ông ta gầm lên, rồi lao về phía tông chủ.

“Tôi sẽ liều mạng với ông!”, ông cụ phóng ra toàn bộ sức mạnh lao tới phía trước.

“Hừ! Đúng là đồ không biết điều!”, tông chủ tỏ vẻ khinh thường, ông ta xoay tay trong không gian.Một luồng khí tức màu đỏ máu ập tới, trùm lấy người đàn ông kia.

Người đàn ông trợn tròn mắt, há hốc miệng, cố gắng giãy giụa. Nhưng...đã quá muộn. Tông chủ siết mạnh tay.

Luồng khí tức bóp nát người đàn ông. Sau khi luồng khí tức tản ra, cơ thể người đàn ông rơi xuống thành nhiều mảnh.

“Đại ca”, hai người còn lại sợ hết hồn. Đầu óc trống rỗng.

“Đi thôi”, trong đó có một người bặm môi, quay đầu bỏ chạy. Người còn lại cũng vội vàng bỏ chạy theo.

“Các người chạy nổi không? Còn không mau đầu hàng! Tôi sẽ cho các người một cái chết nhanh gọn lẹ”, tông chủ hừ giọng.

Đúng lúc này, có người kêu lên: “Tông chủ! Không hay rồi tông chủ!”

Tông chủ tái mặt, vội vàng quay qua nhìn. Đó là Đại trưởng lão. Ông ta thở hổn hển, vội quỳ xuống với khuôn mặt trắng bệch: “Tông chủ, thần y Lâm quá giảo hoạt. Cậu ta từ ‘thiên lộ’ chạy vào trong cấm địa rồi”.

“Ông nói cái gì? Cậu ta đi đâu?”, tông chủ trầm giọng.

“Cấm địa! Cậu ta vào cấm địa rồi”, đại trưởng lão run rẩy nói.

Tông chủ đưa tay ra siết cổ ông ta và nhấc lên. Đại trưởng lão cảm thấy khó thở. Cả người ông ta lơ lửng trong không trung. Ông ta cố gắng lên tiếng: “Tông chủ, xin...tha mạng...tông chủ...”

Bụp. Tông chủ buông tay ra. Đại trưởng lão ngã ra đất, ôm cổ thở hổn hển.

“Đúng là một lũ vô dụng. Các người cứ chờ đấy, đợi tôi xử xong thần y Lâm thì sẽ từ từ tính sổ với các người".

Tông chủ thản nhiên nói: “Đi! Tới cấm địa!”

“Vâng!”, đại trưởng lão chật vật bò dậy, lập tức đi theo tông chủ.

Huyết Ma Tông có hai cấm địa lớn. Cấm địa thứ nhất cũng là nơi có mộ của tông chủ các đời. Không ai được tự ý bước vào, nếu không sẽ bị giáng tội chết.

Cấm địa thứ hai chính là nơi giam giữ một kẻ địch khủng khiếp của Huyết Ma Tông. Nghe nói đó là kẻ địch của tông chủ trước, bị tông chủ dùng quỷ kế bắt giữ, áp tải tới đây. Tông chủ trước định hỏi tâm pháp võ công tuyệt thế mà người này tu luyện được, bởi vì nghe đâu công pháp này có thể giúp cho Huyết Ma Chú mà tông chủ học được mạnh hơn.

Ví dụ như lúc này tông chủ đã luyện được Huyết Ma Chú tới mức cao nhất. Theo lý mà nói, sẽ không thể tiến bộ nữa. Nhưng trước giờ trong Huyết Ma Tông vẫn luôn có một tin đồn rằng trên thực tế Huyết Ma Chú vẫn còn một cảnh giới cao hơn nữa. Mà cảnh giới này cần phải có một phương thức đặc biệt mới bước vào được.

Mà người bị nhốt trong cấm địa này thì lại biết về phương pháp đó. Chính vì vậy mà người bị nhốt này vẫn sống tới bây giờ, chưa bị giết chết.

Cho nên ngay cả tông chủ hiện tại cũng muốn biết được phương thức tu luyện của người này. Tuy nhiên ông ta không chịu nói. Dù dùng cách gì hành hạ thì cũng không mở miệng.

Bất lực, tông chủ đành phải tạm thời nhốt lại.

Nhốt thì nhốt. Người này bị nhốt trong cấm địa, không tạo ra được bất kỳ sự uy hiếp nào đối với người khác nhưng một khi được thả ra thì có thể hủy diệt được cả Huyết Ma Tông. Vì thực lực của người này còn mạnh hơn cả tông chủ trước nữa. Nếu như không phải tông chủ trước dùng quỷ kế thì có lẽ không thể nào bắt được người này.

Bọn họ vội vàng chạy tới cấm địa, có lẽ là sợ Lâm Chính sẽ thả người này ra. Một khi người này được thả ra thì cả Huyết Ma Tông sẽ gặp họa lớn.

Thế là toàn bộ người của Huyết Ma Tông bao vây quanh cấm địa.

Ở bên trong...

Lâm Chính nhanh chóng đi tới địa điểm do Mã Hải đã gửi thông tin.

“Ai vậy?”, những đệ tử bên trong ý thức được việc có người lao vào bèn hét lên. Lâm Chính bặm môi, dùng chút sức lực cuối cùng phóng châm vào những kẻ này. Thế là cả đám bất động.

Anh lao về phía chúng và bắt đầu tìm kiếm. Cuối cùng anh cũng tìm được chìa khóa.

Chắc chắn đây là chìa khóa mở nhà lao. Lâm Chính lập tức lao tới một nhà giam với cánh cửa bằng đồng và nhét chìa khóa vào.

Rắc!

Rầm rầm! Cánh cửa từ từ được kéo lên. Anh vội lao vào trong, khóa cửa lại rồi lấy kiếm Vũ Tôn ra ghim vào mắt khóa.

Như vậy thì cánh cửa không thể nào được mở ra từ phía ngoài nữa và tạm thời anh cũng được an toàn.

Cánh cửa có thể bảo vệ anh nhưng đồng thời cũng sẽ giam anh ở lại đây. Lâm Chính đã hết cách rồi. Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy bất lực. Ai mà biết được thực lực của Huyết Ma Tông lại đáng sợ như thế.

“Vào trong xem kẻ địch của Huyết Ma Tông thế nào đã. Nếu có thể nhờ sự trợ giúp của người này rời khỏi Huyết Ma Tông thì cũng không tệ”.

Lâm Chính nghĩ thầm rồi châm kim lên cánh tay bị nát, ổn định vết thương. Anh đi vào trong dưới ánh đèn dầu yếu ớt.

Tại nhà giam bên trong cùng. ..Có một cột sắt được chôn chính giữa. Một người bị xích chặt ở đó.

Lâm Chính bàng hoàng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK