Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Toàn bộ đám đông ngẩng đầu, sững sờ nhìn lên đại điện.

Ai cũng cảm thấy run rẩy. Thánh quân Diệp Viêm. Xuất hiện rồi.

Uy thế khủng khiếp quá. Khí tức thật đáng sợ. Đây chính là kẻ khiến người của nhân gian ớn lạnh sao?

Xung quanh Thiên Thần Điện đều được chiếu sáng, không còn thứ gì còn sinh mệnh nữa. Hàng nghìn người đổ rạp, dù thực lực có mạnh tới đâu thì họ cũng thấy choáng váng.

Những người đứng gần Thiên Thần Điện sợ tới mức vội vàng lùi lại. Cùng lúc này, bóng hình kia bước ra.

Tất cả đều có cảm giác vô cùng sợ hãi. Đám đông trố tròn mắt, có không ít người quỳ phụp xuống, miệng run cầm cập.

“Thần tiên. Là thần tiên”.

“Bái kiến thần tiên”.

“Thần tiên giáng thế rồi”, bọn họ kinh hãi kêu lên. Trước mặt thần tiên, bọn họ thấy mình chẳng khác gì con sâu cái kiến.

“Thánh quân Diệp Viêm”, Lôi Hổ nghiến răng.

Ông ta có thể nhận ra Diệp Viên mạnh hơn rất nhiều so với lần trước ở ngoài thần mộ chí tôn. Rõ ràng hắn đã hấp thụ được toàn bộ truyền thừ của chí tôn thần mộ. Lúc này coi hắn là thần tiên của vực Diệt Vong cũng không hề ngoa.

“Bái kiến thánh chủ”, tất cả người của Thiên Thần điện đều quỳ xuống hành lễ.

“Ừm”, Diệp Viên nhìn đám đông, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Lôi Hổ. Chỉ vài giây thôi mà...bỗng nhiên Lôi Hổ phải ngồi phịch xuống đất

Mặt ông ta tái nhợt, mồ hôi chảy ròng ròng. Thật quá khủng khiếp.

Lôi Hổ run rẩy, cảm giác da đầu tê dại. Ông ta không thể ngờ được rằng thánh quân Diệp Viêm chỉ nhìn một cái mà ông ta đã không đỡ được.

Sự chênh lệch lớn đến như vậy sao? Không chỉ có ông ta mà cả minh chủ Cửu Cung, các cao thủ khác cũng đều không thể chống lại được nguồn áp lực.

Đám đông biết bọn họ đã bị uy lực của Diệp Viêm chấn nhiếp. Đây chính là sức mạnh bá đạo của thánh quân Diệp Viêm.

“Một đám con sâu cái kiến. Ai cho các người dũng khí bước vào núi Thần Tiên của tôi vậy?”, Diệp Viêm từ từ bước tới, khuôn mặt vô cùng điềm nhiên.

Trên người hắn không hề có chút sát khí nào. Dù sao thì đối với đám con sâu cái kiên hắn hà tất phải phóng sát ý làm gì. Chỉ có sự khinh thường mà thôi. Cùng với bước chân của Diệp Viên, ánh sáng quanh hắn cũng trở nên hùng hậu hơn.

Đám người bị chấn nhiếp căn bản không thể nhúc nhích. Tất cả đứng im một chỗ với ánh mắt vô cùng sợ hãi.

Diệp Viên bước tới tiếp. Những nơi mà ánh sáng của hắn chạm vào thì không một ai sống sót.

“Á?”, đám người dưới núi cũng hoảng loạn.

Đây là thủ đoạn gì vậy? Ánh sáng gì thế này?

“Giết. Giết Diệp Viêm đi”, Lôi Hổ gầm lên, đánh thức những kẻ đang đứng đơ ra.

Với tình hình này chỉ có thể dốc sức chiến đấu thôi. Nếu như đợi Diệp Viêm đi hết thì tất cả sẽ bị ánh sáng kia nuốt chửng mất.

Mọi người đều là người thông minh, đương nhiên là hiểu điều đó rồi. Đám đông đồng loạt nhìn Diệp Viêm và tấn công. Thế nhưng Diệp Viêm vẫn vô cùng dửng dưng. Hắn không hề né tránh, cứ mặc cho đối phương lao lên.

Thế nhưng dù bọn họ có tấn công thế nào thì hắn cũng không hề hấn gì. Lúc này cơ thể hắn như được làm từ sắt thép vậy. Tất cả đều trố tròn mắt.

“Yếu quá”, Diệp Viêm lắc đầu.

“Diệp Viêm, đừng quá ngông cuồng”, Lôi Hổ tức giận, dẫn đầu đoàn quân xông tới. Diệp Viêm chẳng buồn quan tâm. Hắn chỉ khẽ nhấc tay và siết chặt.

Ầm…Nguồn sức mạnh dội về phía đám người Lôi Hổ. Trong nháy mắt bọn họ đồng loạt bật về sau, đất đá bay tứ tung.

Sau đó hắn tung một cú đấm từ trong không gian.

Bùm…Tất cả đều bị đánh bật xuống núi, miệng phun ra máu.

“Hả”, tất cả bàng hoàng.

Đám người Lôi Hổ không đỡ nổi cả một đòn của hắn. Đây là những người mạnh nhất trong liên minh đấy.

“Nếu là lúc ở chí tôn thần mộ tôi chưa đột phá Lục Địa Thần Tiên thì các người có khi còn uy hiếp được tôi chút ít. Giờ thì các người không còn là đối thủ của tôi nữa. Lôi Hổ, tôi khuyên ông nên đầu hàng đi”.

Diệp Viên lên tiếng: “Đây là cơ hội duy nhất của ông đấy, phải biết quý trọng vào”.

Lôi Hổ tối mặt, từng mắt nhìn về phía trước. Đúng lúc này một giọng nói từ bên ngoài núi vọng tới.

“Vực Diệt Vong đâu phải một mình thánh quân quyết là xong đâu”.

Dứt lời một luồng sáng phóng vọt lên trời. Lôi Hổ quay lại nhìn với vẻ vui mừng: “Các chủ”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK