Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Chính cho rằng Giang Nam Tùng không phải là kẻ ngốc. Nhưng rõ ràng là ông ta biết tính mạng của mình đã nằm trong tay của thần y Lâm thì hà tất phải làm thế?

Dù ông ta không đoán ra được nhà họ Lương và thần y Lâm có mối quan hệ thế nào nhưng có lẽ cũng mập mờ cảm nhận được mối quan hệ không hề đơn giản.

Nghĩ tới đây Lâm Chính bèn đanh mặt. Hội giao lưu võ thuật không chọn ở vùng ngoại ô mà được mặc định ngay trong nhà thể dục của trung tâm thành phố. Nhà thể dục được sửa thành hội trưởng của một buổi tiệc, trang hoàng khá xa hoa.

Do liên quan tới võ thuật nên không công bố rộng rãi. Phóng viên, nhà báo không được vào trong phỏng vấn. Người nào muốn vào dự tiệc thì phải có giấy mời, không có không được vào.

Lâm Chính bước xuống xe thì mới phát hiện ra không chỉ có người của giới võ đạo ở đây mà còn có không ít những người thuộc tầng lớp thượng lưu nữa. Dàn xe đỗ trước cửa đủ để nói lên nhiều điều.

“Mau nhìn xem, đó chẳng phải là thần y Lâm của Dương hoa sao?”

“Ha ha, cậu ta tới thật rồi”. “Lần này thú vị đây”.

“Hừ một thần y Lâm thì có là gì chứ? Đây là Yên Kinh, không phải Giang Thành. Cậu ta có thể làm nên trò trống gì?

“Đúng vậy, tới Yên Kinh thì cũng là tới địa bàn của chúng ta. Đến cả hổ thì cũng phải nằm rạp xuống nữa là thần y Lâm với thần y Lý. Cậu ta là thần tiên chắc?”, nhiều người chuẩn bị bước vào liếc nhìn Lâm Chính và hừ giọng cười chế nhạo.

Võ giả mà, đương nhiên là vô cùng kiêu ngạo. Võ giả của Yên Kinh càng không phải dạng vừa.

Bọn họ không được chứng kiến sự việc xảy ra trên đỉnh Yên Long, thông tin cũng không nắm bắt nhiều nên đương nhiên là khinh thường Lâm Chính.

Lâm Chính chẳng thèm quan tâm tới đám mèo mả gà đồng này, anh chỉ dẫn theo Chiêm Nhất Đao. và Băng Thượng Quân đi vào trong.

“Chào cậu, thiệp của cậu đâu ạ?”, người đứng ngoài cửa mỉm cười nói.

Lâm Chính lập tức lấy thiệp ra. Người này khẽ nhìn rồi giật mình: “Hóa ra là cậu Lâm. Cậu là khách mời đặc biệt, mời cậu đi theo tôi. Hội trưởng đã sắp xếp chỗ ngồi riêng cho cậu rồi”.

Nói xong, người này bèn dẫn đường. Chiêm Nhất Đao và Băng Thượng Quân cảm thấy ngạc nhiên.

“Sắp xếp bàn riêng sao? Cậu Lâm, xem ra Giang Nam Tùng cũng biết điều nên đã sắp xếp bàn đặc biệt cho cậu, không dám gây sự với cậu nữa rồi”, Chiêm Nhất Đao hừ giọng.

“Chỉ sợ ông ta có ý đồ khác thôi. Dù sao thì bữa tiệc này cũng có mục đích khác nên là cẩn thận vẫn hơn”, Băng Thượng Quân nói.

Lâm Chính gật đầu. Bọn họ nhanh chóng ngồi vào bàn tiệc. Chiêm Nhất đao và Băng Thượng Quân ngồi xuống bên cạnh.

Buổi tiệc khá lớn, vì đây là một nhà thể dục thể thao mà. Có điều quan khách cũng không nhiều. Giang Nam Tùng điều động rất nhiều nhân viên phục vụ từ các khách sạn năm sao tới để phục vụ cho buổi tiệc này.

Khách khứa túm năm tụm ba lại nói chuyện và thưởng thức rượu. Cũng có người tìm vài võ giả để giao lưu về võ học thuật.

Ai trông cũng vui vẻ. Bầu không khí vô cùng hài hòa. Lâm Chính ngồi xuống đã thu hút không ít ánh mắt của người khác. Có người nhìn chăm chăm, có người còn chỉ chỉ trỏ trỏ. Ánh mắt họ nhìn Lâm Chính trông vô cùng kỳ lạ.

Có người nghỉ ngờ, có người chế nhạo, có người thì hóng drama.

“Thưa thầy, tôi cảm thấy có gì đó không ổn”, Băng Thượng Quân chau mày, kêu lên.

“Đúng vậy. Cậu Lâm, chúng ta hình như bị gài bấy rồi”, Chiêm Nhất Đao hừ giọng, có vẻ ông ta cũng ý thức được điều gì đó.

“Giữa chốn đông người thì gài bẫy thế nào? Nếu thật sự có thì có lẽ là chiếc bàn này có vấn đề", Lâm Chính nói.

“Này, tới đây đi”, Băng Thượng Quân gọi người đàn ông trước đó dẫn họ vào chỗ ngồi.

Người này vội chạy tới, cung kính hỏi: “Cậu Lâm có gì dặn dò sao?”

“Bàn này chỉ chuẩn bị cho tôi thôi sao?”, Lâm Chính hỏi.

“Chuẩn bị cho cậu nhưng không phải là mỗi cậu”, người này mỉm cười nói tiếp: “Đây là bàn dành cho khách quý. Những người mà hội trưởng đặc biệt muốn mời thì mới có thể ngồi ở bàn này, còn người thường thì ngồi bàn khác”.

“Ö?”, Băng Thượng Quân và Chiêm Nhất Đao giật mình. Lâm Chính không nói gì.

“Nếu cậu Lâm không còn gì dặn dò thì tôi rút lui trước. Hội trưởng Giang chắc cũng sắp tới rồi. Chúng tôi mang rượu và đồ ăn lên ngay đây. Xin đợi

một chút”, nói xong người này vội vàng rời đi.

“Rốt cuộc thì Giang Nam Tùng định giở trò gì chứ?”, Băng Thượng Quân thận trọng nói.

“Ngồi xuống ăn thôi, kệ đi”, Lâm Chính điềm đạm nói.

Sau đó anh đột nhiên nhớ ra điều gì bèn lên tiếng: “Có thấy người nhà họ Lương không?”

“Không thấy”.

“Vậy sao?”, Lâm Chính đanh mắt.

Nếu nhận được lời mời của hội trưởng Giang thì nhà họ Lương sẽ coi trọng lắm và sẽ tới trước. Vậy tại sao giờ vẫn chưa nhìn thấy.

Lễ nào...xảy ra chuyện rồi? Lâm Chính chần chừ rồi lấy điện thoại ra định gọi cho Lương Huyền Mi. Đúng lúc này, một đám người nghênh ngang bước vào.

“Này ai thế? Ai cho anh ngồi ở đây?”, một giọng nói vô cùng bất lịch sự vang lên. Chiêm Nhất Đao và Băng Thượng Quân đồng loạt quay qua nhìn.

“Anh là ai mà dám ăn nói ngang ngược thế?, Băng Thượng Quân hừ giọng.

“Tôi là ai à?”, người này nhìn Băng Thượng Quân và tỏ vẻ khinh thường: “Mẹ kiếp, vậy anh là ai?

“Tôi? Tôi là...”

“Thôi thôi, ông đây không có hứng thú. Thế này đi, tôi cho các người ba giây, lập tức biến đi, nghe rõ chưa? Nếu không ông sẽ đánh gãy chân đấy”, người này nheo mắt cười ha ha. Thái độ của hẳn trông vô cùng khoa trương và điên rồ.

Băng Thượng Quân tức lắm. Chiêm Nhất Đao cũng hừ giọng: “Miệng còn hôi mùi sữa mà dám ăn nói ngông nghênh như vậy à? Chưa có một ai dám ăn nói với tôi như vậy đấy! Lão phu muốn được lĩnh giáo”.

“Đồ ông già chết giãm, ông chán sống thì tôi sẽ tác thành cho ông”, người này giơ tay lên tát cho Chiêm Nhất Đao một phát. Thế nhưng hắn còn chưa chạm được vào Chiêm Nhất Đao thì đã bị ông ta bẻ cổ tay lại.

Rắc... Tiếng xương gấy vang lên giòn giã.

“ÁI", người này phát ra tiếng kêu thê thảm, lăn lộn ra đất và gào thét.

Cả hiện trường im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều đổ về phía Lâm Chính.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK