Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Tôi đã chuẩn bị đủ tiền rồi các anh có thể lấy bất cứ lúc nào. Hợp đồng thì cũng đã ký rồi nên giờ các anh không cần ký nữa. Lần này tôi tới đây là để thông báo rằng các người lập tức dừng việc thi công và rời khỏi đây. Trong vòng một ngày tôi hi vọng những kẻ này sẽ không còn xuất hiện ở đây nữa”, Lâm Chính điềm đạm nói.

“Điều này…”, sắc mặt của cậu Chín trông vô cùng khó coi. Anh ta bặm môi. Anh ta nào ngờ sự việc lại thay đổi như thế này.

“Cậu Chín, việc đã tới nước này, chúng ta đừng cố chấp quá. Để họ rời đi trước, chúng ta lập tức báo cáo lên bên trên nhờ người của Cổ Phái ra mặt giải quyết”, Tô Cương giống như con chó trung thành, vội vàng khuyên nhủ.

“Nói đúng”, tôi sẽ lập tức gọi điện cho bên trên”, cậu Chín gật đầu.

Bọn họ đành âm thầm để cho mấy người Lâm Chính rời đi. Đúng lúc này, có một đám người đi tới.

“Thần y Lâm, chuyện này chúng ta thương lượng đi. Như vậy thì đều tốt cho cả đôi bên”, tiếng cười vang lên.

Đám đông bàng hoàng quay qua nhìn thì thấy Lữ Lộng Triều bước tới.

“Ông Lữ”, cậu Chín vui mừng.

Lữ Lộng Triều dẫn theo một đám người tới trước mặt Lâm Chín, chặn bọn họ lại: “Thần y Lâm, cậu vội quá. Sao phải vội thu lại Huyền Y Phái như vậy chứ?”

“Huyền y Phái là học viện khám và chữa bệnh công khai, là nơi tạo phúc cho dân, thậm chí còn được quốc gia thừa nhận. Ông có biết mỗi ngày Huyền Y Phái tiếp nhận bao nhiêu bệnh nhân không? Nếu tôi không lấy lại, những bệnh nhân kia biết đi đâu chữa trị?”, Lâm Chính thản nhiên nói.

“Sao thế? Lẽ nào Giang Thành chỉ có một học viện Huyền Y Phái thôi à?”, Lữ Lộng Triều tò mò hỏi: “Huống hồ, không có Huyền Y Phái thì vẫn còn Cổ Phái chúng tôi mà. Chúng tôi cũng đang xây học viện đấy. Cần gì tới các cậu?”

“Các người cũng xây học viện?”, Lâm Chính nhìn về phía công trình xây dựng, nói bằng vẻ vô cảm: “Quy mô nhỏ như vậy, một ngày cùng lắm tiếp nhận được 20 bệnh nhân đã là khá lắm rồi”.

“Thầy thuốc không cần nhiều nhưng cần giỏi”.

“Người bệnh sao đợi được? Hơn nữa lần này tôi tới đây không phải là để tranh luận những điều này với các ông. Hợp đồng mua bán nằm ở đây. Giấy trắng mực đen đã rõ ràng. Nếu các vị không làm theo thì tôi đành phải dùng cách cưỡng chế thôi”, Lâm Chính nói.

Đám đông tối sầm mặt.

“Ông Lữ, giờ phải làm sao?”, cậu Chín vội vàng nói.

Lữ Lộng Triều cười nhạt, đôi mắt ánh lên sát ý: “Thần y Lâm! Cậu có biết cậu làm vậy là có ý gì không? Cậu đang khai chiến với Cổ Phái đấy! Cậu đắc tội với thôn Dược Vương rồi, lẽ nào giờ muốn đắc tội với cả chúng tôi nữa sao?”

“Đúng vậy, tôi đã đắc tội với cả thôn Dược Vương rồi, lẽ nào còn phải bận tâm tới các người”, Lâm Chính lắc đầu, tỏ vẻ khinh thường.

“Thần y Lâm, đúng là điếc không sợ súng”, Lữ Lộng Triều đanh giọng

“Ông Lữ, tôi đang nói chuyện theo pháp luật với ông, hà tất ông nhắc tới việc sống chết ở đây?”, Lâm Chính cảm thấy kỳ lạ.

“Bởi vì tôi đã không còn định dùng pháp luật ra để nói chuyện với cậu nữa rồi”

Lữ Lộng Triều phất tay.

Vụt…vụt…Vài người phía sau ông ta lập tức lao lên, vây lấy Lâm Chính.

“Các người định làm gì? Nếu như dám làm loạn thì tôi sẽ tố cáo các người tội mưu sát đấy”, Khang Gia Hào căng thẳng lập tức quát lớn.

“Mưu sát sao? Luật sư Khang, ông đi tố cáo đi. Ai giết ông thì người đó ngồi tù. Trách nhiệm này họ sẽ gánh thôi…chỉ có điều người đó không phải là tôi. Tôi không hề tham gia vào việc mưu sát”, Lữ Lộng Triều mỉm cười.

“Ông…”, Khang Gia Hào trầm mặt, lúc này ông ta đã hiểu ý của Lữ Lộng Triều. Cổ Phái muốn tiêu diệt thần y Lâm bằng mọi giá.

“Thần y Lâm, nể mặt Tần Bách Tùng, tôi cho cậu cơ hội cuối cùng. Nếu như cậu chịu quỳ xuống, thề sẽ thần phục Cổ Phái thì hôm nay cậu còn giữ được mạng mình. Còn nếu không…các cao thủ ở đây chắc không thể để cậu bước ra khỏi cánh cửa này được rồi”, Lữ Lộng Triều nói.

Lâm Chính lắc đầu: “Lữ Lộng Triều, đâu phải ông không hiểu con người tôi. Ông tưởng rằng dựa vào đám mèo mả gà đồng này mà có thể đối phó được với tôi sao?”

“Thần y Lâm, nếu cậu nghi ngờ thực lực của chúng tôi thì tôi nghĩ cậu có thể thử đấy”, Lữ Lộng Triều mỉm cười đầy tự tin.

Rõ ràng, lần này ông ta đã dẫn theo những kẻ giỏi võ nhất. Vì dù sao ông ta cũng đã từng chứng kiến màn thi đấu giữa anh và người của thôn Dược Vương.

“Vậy được! Vậy thì tôi thử xem”.

Lâm Chính thản nhiên lên tiếng. Sau đó anh phất tay. Đám người Khang Gia Hào lập tức lùi về sau. Toàn bộ cao thủ của Cổ Phải bày thế trận.

“Lữ Lộng Triều”, lần này Lâm Chính hét lớn.

“Hối hận rồi à?’, Lữ Lộng Triều mỉm cười.

“Không! Tôi muốn giải thích đôi chút. Lần này ra tay có nghĩa là Dương Hoa và Cổ Phái không đội trời chung rồi nhé, không còn giải hòa được nữa đâu. Hi vọng ông nhớ cho”.

“Cậu yên tâm, Dương Hoa không đủ tư cách nói về việc giải hòa với Cổ Phái”.

Lữ Lộng Triều mỉm cười và phất tay: “Giết”.

“Lên!!!!”, các cao thủ đồng loạt lao về phía Lâm Chính.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK