Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hùng Tiên là người thông minh.

Nghe thấy vậy thì Hùng Tiên lập tức hiểu ra thuộc hạ của mình đã gây sự với Từ Thiên, bèn vội vàng kêu lên: “Ông Thiên, hiểu lầm! Là hiểu lầm thôi! Chắc chắn là kẻ nào đó có mắt không biết núi Thái Sơn đã mạo phạm tới ông. Giờ ông ở đâu? Tôi lập tức tới xử lý kẻ đó ngay?”, Hùng Tiên nói

“Sao thế? Ông đang ở Giang Thành à?”, Từ Thiên hỏi.

“Ở…ở đây. Sáng nay tôi tới Dương Hoa họp”, Hùng Tiên cố nặn ra một nụ cười.

“Ông đã ở Giang Thành thì tốt rồi. Năm phút nữa lập tức có mặt ở quán café đối điện với khách sạn Minh Châu. Chuyện này tốt nhất là để ông xử lý, chứ tôi chịu!”, Từ Thiên thản nhiên nói sau đó tắt máy.

Hùng Tiên bàng hoàng. Sao lại bảo mình xử lý thế? Ý của Từ Thiên là gì nhỉ? Hùng Tiên không hiểu nhưng cũng không dám chậm chễ, chỉ lập tức tới quán café.

Còn Lưu Kiến Phi thì đã hóa đá từ lâu rồi.

“Sao…ông lại có số điện thoại của sếp Hùng vậy? Rốt cuộc ông là ai?”, Lưu Kiến Phi run rẩy hỏi.

“Ông ấy là Từ Thiên – Ông Thiên của Giang Thành", ông Trần cuối cùng cũng lên tiếng.

“Cái gì?”, Lưu Kiến Phi hai chân mềm nhũn, ngồi phịch ra đất. Những người khác của nhà họ Lưu cũng tưởng như sét đánh ngang tai, đầu óc trống rỗng.

Mặc dù nhà họ Lưu không ở Giang Thành nhưng danh tiếng của Từ Thiên thì ai ai cũng biết. Đó là ông lớn của Giang Thành mà.

Ai cũng biết sắc mặt của hai con người có thể làm ảnh hưởng cả khu vực vùng xám này. Một nam một nữ.

Nam là Từ Thiên, còn nữ là Cung Hỉ Vân.

Hai người họ một tay che trời, đâu phải những người dân thường như nhà họ Lưu có thể đối phó được.

Còn ông Trần thì càng không phải nhắc tới. Đến cả cơ hội xách giầy cho Từ Thiên ông ta cũng không có.

Chẳng trách khi thấy Từ Thiên ông ta như thấy một ông lớn vậy. Từ Thiên bảo làm gì là ông ta đều ngoan ngoãn làm theo.

“Không thể nào…cái thằng bỏ đi Lâm Chính…tại sao lại quen biết Từ Thiên chứ?”, Lưu Kiến Phi mặt tái mét, run rẩy hỏi.

Không ai trong nhà họ Lưu có thể trả lời được câu hỏi đó. Bởi vì Từ Thiên không phải là người mà bọn họ có thể tiếp cận được…

Cạch! Cửa quán café được đẩy ra.

Một bóng hình mập mạp lao vào như cháy nhà: “Ông Thiên, hiểu lầm, là hiểu lầm thôi”, người này vội vàng mỉm cười, cúi người trước mặt Từ Thiên.

Đó chính là Hùng Tiên. Lưu Kiến Phi sững sờ nhìn cấp trên của mình, não không kịp nảy số. Lần này thì rắc rối lớn rồi.

“Hiểu lầm? Hùng Tiên, chuyện này không chỉ dùng hai từ hiểu lầm là có thể giải quyết được đâu”, Từ Thiên nói bằng vẻ vô cảm.

“Ông Thiên, thực sự là do người của tôi chưa gặp ông bao giờ nên mới mạo phạm như vậy. Đây là lỗi của tôi! Ông độ lượng, đừng so đo nữa mà”.

Hùng Tiên cố nặn ra một nụ cười rồi quay qua gào lên với Lưu Kiến Phi: “Còn không mau xin lỗi ông Thiên?”

Lưu Kiến Phi giật bắn người, lập tức ý thức được điều gì đó nên chạy tới.

“Ông….Thiên, tôi xin lỗi, tôi có mắt như mù, không biết đâu là núi Thái Sơn nên đã mạo phạm tới ông. Xin ông cho tôi một cơ hội, xin lỗi…”, Lưu Kiến Phi cúi gập người, cảm thấy sợ hãi.

“Vậy thôi á hả?”, Từ Thiên điềm đạm hỏi.

“Chuyện này…”, Hùng Tiên bất ngờ.

Ông ta là người của Từ Thiên, đi theo Từ Thiên cũng đã nhiều năm. Tập đoàn Giai Dược thực ra là một tập đoàn con của Hoa Dương, do Từ Thiên giao cho ông ta phụ trách. Từ Thiên coi ông ta như người nhà nên đương nhiên sẽ không quản lý quá nghiêm. Sao tự dưng hôm nay ông ấy lại ép người vậy chứ?

Chắc chắn là họ chưa đủ thành ý rồi. Thế là Hùng Tiên lập tức ra hiệu cho Lưu Kiến Phi.

Lưu Kiến Phi giật mình, vội vàng nói với người nhà họ Lưu: “Mọi người còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau tới xin lỗi ông Thiên đi chứ!”

“Chuyện này…”, cả nhà họ Lưu lóng ngóng.

“Mọi người nhầm rồi. Xin lỗi tôi có giải quyết được gì đâu, xin lỗi người đứng sau tôi đây này”, Từ Thiên nói.

Lâm Chính đập vào mắt đám người Hùng Tiên. Ông ta trố tròn mắt, mặt cắt không ra máu.

“Lâm…”

“Hùng Tiên, giờ thì ông đã hiểu vì sao tôi gọi ông tới xử lý rồi chứ?”, Từ Thiên ghé lại gần. Lúc này hai mắt Hùng Tiên như muốn rớt ra ngoài. Ông ta cảm thấy trái tim quặn thắt.

Hùng Tiên quay qua gào lên với Lưu Kiến Phi: “Quỳ xuống ngay lập tức cho tôi!”

Lưu Kiến Phi hết hồn, sững sờ nhìn Hùng Tiên: “sếp Hùng…sếp nói gì cơ?”

“Quỳ xuống cho tôi, có nghe thấy không?”, Hùng Tiên tát thẳng vào mặt Lưu Kiến Phi và gầm lên như một con hổ.

Lưu Kiến Phi cảm thấy đầu óc trống rỗng. Nhìn ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Hùng Tiên, Lưu Kiến Phi đành phải khụy gối, quỳ xuống.

Hùng Tiên cũng vội vàng quỳ xuống trước mặt Lâm Chính và hét lên: “Cậu Lâm…xin lỗi, tôi không quản lý tốt người của mình, xin cậu, tha cho tôi lần này, cho tôi một con đường sống với….”


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK