Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 187: Cháu sẽ dự xong bữa tiệc mừng thọ này (2)

Ai nấy nghe xong đều thấy nổi da gà.

Cho dù là các ông lớn của Giang Thành cũng không dám ho he tiếng nào.

Mã Hải chẳng khác nào dùng cả tài sản tính mạng để bảo vệ Lâm Chính!

Có cần phải vậy không?

Cho dù một số ông chủ biết thân phận của Lâm Chính thì cũng không dám lên tiếng vào lúc nào, dù sao chỉ cần sơ sẩy, thì có thể sẽ rước họa vào thân.

“Mã Hải! Ý ông là sao?”.

“Ông đang nghi ngờ ông Nhiễm sao?”.

“Khốn kiếp, một thương nhân chó má mà cũng dám ăn nói với ông Nhiễm như vậy, ông tưởng ông làm một con chó của tập đoàn Dương Hoa thì ghê gớm lắm sao?”.

“Có tin tôi khiến ông không ra khỏi được Quảng Liễu không?”.

Những người phía sau mấy gia tộc đều phẫn nộ nói.

Mã Hải mới nổi lên bao lâu chứ? Đó còn là ôm đùi tập đoàn Dương Hoa nữa, nếu Chủ tịch Lâm thần bí của tập đoàn Dương Hoa đứng ở đây, nói không chừng Nhiễm Tái Hiền còn nể mặt mấy phần, nhưng Mã Hải nhỏ bé mà cũng dám ngông cuồng như vậy? Đúng là quá láo xược!

Quả nhiên, sắc mặt Nhiễm Tái Hiền đã tái mét.

“Giang!”, Nhiễm Tái Hiền bình tĩnh lên tiếng.

“Bố nuôi”, Khai Giang bước tới.

“Bắt người”, Nhiễm Tái Hiền lại mở lời, giọng nói lạnh lùng không cảm xúc.

“Vâng”, Khai Giang gật đầu, lập tức lấy điện thoại ra, gọi đi trước mặt mọi người.

“Ông Nhiễm!”, Mã Hải cuống lên.

“Tổng giám đốc Mã, tôi cứ tưởng cậu là một người thông minh, bây giờ xem ra tôi đã nhầm rồi… Cậu yên tâm, Nhiễm Tái Hiền tôi chắc chắn sẽ không ỷ thế hiếp người, dùng quyền mưu lợi, nhưng rốt cuộc sự thực như thế nào sẽ có các đồng chí điều tra. Nếu Lâm Chính trong sạch, thì Nhiễm Tái Hiền tôi sẽ không làm khó, nhưng nếu cậu ta không trong sạch, thì cho dù tôi không nói, cậu ta cũng không ra được khỏi tỉnh Quảng Liễu này”.

Nhiễm Tái Hiền lạnh lùng nói.

Lần này ông ta cũng đã nổi giận.

Mã Hải rõ ràng là muốn trở mặt với ông ta mà, nếu đã vậy thì ông ta cũng không cần phải khách sáo. Đã gần mười năm nay ông ta không nổi giận với ai, Mã Hải này là người đầu tiên.

Khai Giang tắt điện thoại.

“Người đã đến chưa?”.

“Bố yên tâm đi, con bảo chú ba đích thân dẫn quân đến bắt người!”.

“Tốt”, Nhiễm Tái Hiền gật đầu.

“Chú ba?”.

“Ông Hoành?”.

“Nhà họ Khai đúng là có thể diện ghê, bảo hẳn ông Hoành đến đây!”.

“Thằng nhãi này ăn đủ rồi!”.

Đám khách khứa vô cùng ngạc nhiên, ánh mắt nhìn về phía Lâm Chính chỉ còn lại sự thương hại.

Ông cụ Trương siết chặt nắm tay.

Chuyện đến nước này thì ông ta cũng chẳng còn cách nào khác.

“Ông già, ông đã thấy chưa? Đây là chuyện đã định rồi! Đây còn là ông Nhiễm nương tay, nếu không nhà họ Trương chúng ta đã gặp họa rồi”, bà cụ Trương nhìn ông cụ Trương, hừ một tiếng.

“Chỉ có thể nói là tôi vô dụng! Tôi vô dụng!”.

Đôi mắt già nua của ông cụ Trương đục ngầu, vô cùng thương cảm.

Nếu ông ta có bản lĩnh, thì sao lại bị người ta càn rỡ ngay trong tiệc mừng thọ chứ?

“Ông em đừng buồn, tôi đã nói rồi, chuyện này ai đúng ai sai, chúng tôi chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng. Nếu cậu Lâm Chính này quả thực lừa đảo một số tiền lớn như vậy, ông bảo vệ cậu ta còn có ý nghĩa gì? Nếu cậu ta không làm, thì tôi sẽ đích thân đưa cậu ta về, ông đã hài lòng chưa?”, Nhiễm Tái Hiền nói.

“Ông em? Ông gọi thế tôi không nhận nổi đâu!”.

Ông cụ Trương cắn răng, xua tay nói: “Trương Trung Hoa tôi không với tới nổi! Ông Nhiễm, nếu đã hết tình cạn nghĩa thì chúng ta cứ khách sáo một chút đi!”.

Ông ta vừa dứt lời, ai nấy đều biến sắc.

“Ông điên rồi?”, bà cụ Trương sợ đến nỗi tái mặt, vội vàng bước tới nói: “Ông anh Nhiễm, ông đừng để bụng, đầu óc lão già chết tiệt này lại có vấn đề gì! Tôi thay mặt ông ấy xin lỗi ông!”.

“Tôi hiểu tâm trạng hiện giờ của Trung Hoa, nhưng chuyện nào ra chuyện nấy. Đây không phải là chuyện nhỏ, nếu phải nói thì tôi chỉ có thể nói lời xin lời”, Nhiễm Tái Hiền bình thản đáp.

Trương Trung Hoa bảo vệ con cháu, ông ta cũng vậy, lúc này thì sẽ không ai nhường ai!

Ông cụ Trương không nói lời nào, chỉ nhìn về phía Lâm Chính.

“Ông xin lỗi, là ông không có bản lĩnh…”, ông cụ Trương khàn giọng nói, giọng nói đầy bi ai.

“Không, ông đã làm rất tốt rồi!”.

Lâm Chính điềm nhiên nói: “Nhưng rất tiếc, hôm nay không ai có thể đưa cháu đi! Ông ba nhà họ Khai không thể, Nhiễm Tái Hiền lại càng không thể! Cháu sẽ dự xong bữa tiệc mừng thọ này với ông!”.

Anh vừa dứt lời, cả đại sảnh lập tức trở nên im phăng phắc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK