Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đám đông thất kinh.

“Thầy ơi cẩn thận”, Vệ Tân Kiếm hét lớn.

Thế nhưng...đã không còn kịp nữa. Tốc độ của Thái Thương Long quá nhanh. Cánh tay của anh ta như điện xẹt, tiệp cận lưng của Lâm Chính. Từ cánh tay đó, xuất hiện một thứ sắc bén, đâm vào lưng của Lâm Chính. Từ lưng xuyên qua ngực. Lâm Chính run rẩy, máu tươi bắn ra. Anh há hốc miệng.

“Thầy ơi”, Vệ Tân Kiếm trố tròn mắt và gầm lên.

“Thần y Lâm”.

“Đồ tiểu nhân vô kiêm sỉ, dám đánh lén à?”

“Tôi giết chết anh”.

Người của Tử Huyền Thiên nổi giận. Tất cả cùng điên cuồng lao về phía Thái Thương Long.

“Một lũ vô dụng, dám đối đầu với tôi à?", Thái Thương Long bật cười ha ha, sau đó vung tay, luồng khí tức có thể lật đổ cả ngọn núi bỗng bao trùm lên không gian, khiến đám người Vệ Tân Kiếm bay bật ra.

Mọi người không dám tin khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Thiên Diệp lao lên võ đài: "Thái Thương Long. Cậu là đồ bỉ ổi. Dám đánh lén. Cậu là đồ hèn, đáng chết trăm ngàn lần”.

“Ha ha, rất xin lỗi, tôi phải sống, hơn nữa phải sống tốt. Còn các người, lát nữa đã nghĩ được xem là mình sẽ chết như thế nào chưa?”, Thái Thương Long để lộ nụ cười đắc ý.

Đám đông tỏ ra mất tự nhiên. Không ai có thể ngờ Thái Thương Long lại vô liêm sỉ như vậy, anh ta dám đánh lén sau lưng.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, chỉ có thể trách thần y Lâm quá mềm lòng. Đến cả Vệ Tân Kiếm còn cảnh giác mà anh thì không. Thậm chí còn đích thân dìu đối thủ dậy. Khoảng cách gần như thế, không phải để cho Thái Thương Long có cơ hội đánh lén thì là gì?

“Thần y Lâm lợi hại thật thế nhưng đầu óc cứ như có vấn đề ấy”, Bắc Hiên Trường Không bật cười.

“Đúng thật là! Nếu là tôi thì tôi đã giết chết Thái Thương Long luôn rồi, hà tất phải giả nhân giả nghĩa như thế”, Di Nguyệt Cung Nữ tức giận.

Nếu như thần y Lâm mà kết liễu luôn Thái Thương Long thì bọn họ cũng chẳng cần cúng nạp cho anh ta thứ gì.

Giờ quyền chủ động lại thuộc về Thái Thương Long. Vậy thì bọn họ cũng không dễ sống rồi.

“Đồ ngốc, giờ thì đã hối hận chưa?”, Thái Thương Long phát lực, cây đinh trong tay đâm sâu hơn nữa vào người Lâm Chính. Anh ta có thể cảm nhận được cơ thể của Lâm Chính đang run lên.

Thái Thương Long hào hứng lắm. Anh ta nheo mắt cười: “Nếu là tôi thì tôi nhất định sẽ không để xảy ra sai lầm như vậy. Đối xử với kẻ địch, nhất định là phải diệt tận gốc. Nhất định không được tha mạng cho kẻ đó. Chỉ có giết thôi. Anh lại không biết điều đó. Thật đáng tiếc. Thần y Lâm”.

“Đáng tiếc sao? Là đáng thương chứ”, Lâm Chính nổ ra một ngụm máu và cười thản nhiên.

“Đúng là đáng thương. Nhưng giờ mà anh còn cười được sao?”, Thái Thương Long khá bất ngờ.

“Tôi thấy người đáng thương và nực cười là anh mới đúng”, Lâm Chính quay qua.

Thái Thương Long giật mình: “Ý của anh là gì?"

“Anh còn không hiểu? Thực ra ngay từ đầu, tôi không hề có ý định tha cho anh. Anh tưởng rằng anh có thể đánh lén được tôi”, Lâm Chính cười thản nhiên: “Nhìn cánh tay của anh đi”.

Thái Thương Long hít một hơi thật sâu, vội cúi xuống nhìn. Anh ta phát hiện cánh tay mình đã đen xì từ bao giờ. Nhìn giống như là bị trúng độc...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK