Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy khẩu vũ khí laser đều bị phá hoại.

Sự phản công của Dương Hoa hoàn toàn thất bại.

Bọn họ hoảng loạn, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Nguyên Tinh và Tào Tùng Dương cũng được bọn họ dìu chạy đi.

Nhưng làm sao bọn họ có thể chạy thoát sự truy kích của tám thủ vệ cấm địa?

Chẳng mấy chốc, tám người đã đuổi kịp.

Ma khí đáng sợ giống như lưỡi hái tử thần, điên cuồng gặt hái tính mạng người của Dương Hoa.

Máu chảy thành sông.

Thi thể đầy đất.

Nguyên Tinh lau máu trên khóe miệng, nỗi căm phẫn và bi thương đan xen, giọng trầm thấp: “Mau tản ra chạy! Nhanh!”.

Bọn họ lập tức bỏ chạy tứ tán.

Mặc dù tám người kia thực lực thông thiên triệt địa, nhưng dù có phân thân cũng không thể nào giết hết tất cả mọi người.

Tuy nhiên, dường như tám người họ không mấy quan tâm những người của Dương Hoa đang chạy trốn, thay vào đó là nhìn chằm chằm những người cấp cao như Nguyên Tinh, Tào Tùng Dương. Tám người lập tức nhảy vọt tới, vung tay lên.

Xoẹt xoẹt…

Người xung quanh Nguyên Tinh và Tào Tùng Dương đều nổ tan xác.

Thực lực chênh lệch quá lớn!

Mấy người họ dừng lại, đưa mắt nhìn sang.

Bọn họ biết có chạy cũng vô ích.

Chuyện đến nước này chỉ có thể dốc hết sức liều một trận.

Dù không có phần thắng, nhưng ít nhất cũng có thể giữ được tôn nghiêm mà chết.

“Tào Tùng Dương, không ngờ hôm nay tôi và ông lại phải chết cùng nhau”.

Nguyên Tinh lau vết máu bên miệng, thản nhiên nói.

Tào Tùng Dương bị thương nghiêm trọng ngồi trên đất, ngực bị đánh lõm xuống, còn thở được đã là không tệ, không thể nói gì được.

“Dù có chết, tôi cũng sẽ cắn được một miếng thịt của đám tạp nham này xuống!”.

Nguyên Tinh quát khẽ, tích lũy toàn bộ sức mạnh, gào lên một tiếng, lao về phía tám thủ vệ cấm địa.

Những người khác cũng hăng hái xông lên, xem thường cái chết.

“Ngu xuẩn!”.

Một thủ vệ lắc đầu, khẽ động ngón tay.

Vù!

Một luồng ma khí khủng khiếp hóa thành gió lớn thổi qua, thoáng chốc nhấn chìm bọn họ.

Nhóm người Nguyên Tinh đều bị điểm huyệt trong nháy mắt.

Dường như mỗi một người bọn họ đều bị luồng gió kỳ lạ đó nhốt vào trong…

Cảnh tượng trông giống như một bức tranh!

Tào Tùng Dương ở bên dưới gian nan ngẩng đầu nhìn lên, vô cùng chấn động, một hồi lâu không nói nên lời.

Thủ vệ cấm địa lao vọt đến trước cuộn tranh quỷ dị mà hoành tráng, đưa tay ra, dùng tay không xé cuộn tranh.

Ông ta không xé nát cuộn tranh, mà là xé dọc theo đường viền của những người bị nhốt trong cuộn tranh.

Tay chân bọn họ bị xé rách, chỉ còn lại đầu và thân.

Sau khi xé xong, ông ta lại vung tay lên.

Cuộn tranh bay lơ lửng, giống như lông hồng nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Tào Tùng Dương ngơ ngác nhìn, đầu óc trống rỗng, đây là thủ đoạn gì?

Bọn họ là thần tiên sao?

Mấy người Nguyên Tinh bị xé tay chân, bị nhốt trong cuộn tranh do ma khí tạo thành, không thể động đậy, giãy giụa cũng không được.

Một ma nhân đi tới, cuộn tranh lại.

“Đưa toàn bộ lãnh đạo cấp cao của Dương Hoa đến Thiên Ma Đạo. Thần y Lâm chưa chết, bọn họ vẫn còn giá trị! Lần này, mục đích chủ yếu của đạo chủ là diệt trừ thần y Lâm, dùng những người này uy hiếp thần y Lâm, đối phó cũng dễ dàng hơn! Ngày thần y Lâm bị tiêu diệt cũng sẽ là ngày Dương Hoa phá sản!”.

“Hiện nay vẫn có không ít người chạy trốn khỏi Giang Thành, chúng ta đuổi theo thế nào đây?”.

“Không cần lo, sẽ có người ngăn chặn bọn họ thay chúng ta! Nơi này đã không còn con cá lớn nào nữa, đi chỗ khác thôi!”.

“Đi đâu?”.

“Nhìn lên trời!”.

Nghe vậy, tám thủ vệ cấm địa đều nhìn lên trời.

Trên trời, tia chớp màu xanh lục không ngừng lóe lên.

Bọn họ lập tức bay vọt về phía đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK