Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không thể không nói, thủ đoạn của Mạc Tâm cung chủ rất cao minh, mỗi chưởng của bà ta thoạt nhìn như đang tấn công người đàn ông tóc trắng, nhưng thực ra vẫn nương tay, khiến mỗi khí kình được đánh ra hóa thành châm khí, ẩn dưới lòng đất.

Châm khí trong lòng đất càng ngày càng nhiều, dưới chân người đàn ông tóc trắng toàn là châm, giống như đang đứng trên một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Sau đó, Mạc Tâm cung chủ lại tế toàn bộ châm khí này ra, chấm dứt trận quyết đấu này.

Mọi người kêu lên kinh ngạc, đồng loạt nhìn về phía người đàn ông tóc trắng kia.

Châm khí đánh tới, người đàn ông lập tức bị nhấn chìm, không thể phản kháng, khiến người ta

nhìn mà sởn gai ốc.

Anh rơi từ trên không xuống, nặng nề ngã xuống đất, nằm im bất động.

Vô số người kiễng chân lên nhìn.

“Chết rồi sao?”.

“Chết là cái chắc:

“Hừ, yếu ớt thế? Tôi còn tưởng lợi hại đến mức nào cơ! Thế mà trước mặt cung chủ của chúng ta vẫn không đỡ nổi một chiêu!”.

“Đồ tiểu nhân!”.

“Chết cũng đáng!”.

Người của thiên cung hừ mũi khinh thường.

Còn người của các thế tộc khác cũng lần lượt ôm quyền khen ngợi: “Cung chủ lợi hại quát”.

“Mạc Tâm cung chủ quả nhiên danh bất hư truyền, sau này dưới sự dẫn dắt của cung chủ, chắc chắn thiên cung sẽ một bước lên trời, huy hoàng vô biên!”.

“Đúng vậy, đúng vậy...”

Ai nấy nịnh hót.

Người của Tử Huyền Thiên sắc mặt rất khó coi.

“Tên kia chết rồi sao?”, có người dè dặt hỏi.

“Chưa!".

Thiên Diệp bỗng khẽ quát.

“Cái gì?”.

Mọi người sửng sốt.

Không những Thiên Diệp, mà đám người Nghiêm Tàng Hải, Nhị tôn trưởng, Mạc Tâm cung chủ đều đanh mặt lại, nhìn chằm chằm bóng dáng đang nằm dưới đất.

Dường như đang nhìn gì đó.

Một lát sau, Mạc Tâm cung chủ bỗng tung người nhảy tới, cách không đánh một chưởng vào bóng dáng kia.

Ầm!

Chưởng lực ập tới.

Chỗ người kia đang nằm lập tức lõm hẳn xuống, cát bụi mù mịt, đất đá tung tóe.

Đây là bổ đao? Tất cả mọi người đều giật nảy mình.

Lế nào người kia vẫn chưa chết?

Không ai dám tin.

'Trúng chục nghìn châm khí mà vẫn còn sống? Đây còn là con người sao?

Ai nấy trong lòng run sợ, ngước mắt lên nhìn chằm chằm.

Chỉ thấy một bóng dáng chậm rãi đứng lên giữa đống đổ nát tan hoang kia.

Không phải ai khác, mà chính là người đàn ông tóc trắng!

“Hả?”. Những tiếng kêu sợ hãi vang lên không ngớt. Tất cả đều trố mắt ra.

Trúng nhiều châm như vậy mà không chết? Thật là đáng sợ!

Người kia ho hai tiếng, rồi chậm rãi đứng lên, phủi bụi trên người mình, quay lại nhìn Mạc Tâm cung chủ.

“Châm khí... hình như không đâm vào được!”, Nhị tôn trưởng ở bên này hít sâu một hơi, khàn giọng nói

“Sao có thể thế được? Châm khí của cung chủ đáng sợ đến mức nào chứ? Tại sao lại không đâm vào được da thịt của người này?”, Trịnh Thông Viễn sợ hãi nói.

“Không rõ nữa, người này tuyệt đối không đơn giản như chúng ta nghĩ đâu”, Nhị tôn trưởng khàn giọng đáp.

Giờ phút này, không ai dám coi thường người đàn ông tóc trắng nữa.

“Thú vị đấy!”.

Mạc Tâm cung chủ dừng tay, đánh giá lại người đàn ông: “Thể xác của cậu ít nhất cũng phải trên tiên thiên cương khu! Xem ra muốn giết cậu không phải là chuyện đơn giản! Nhưng không sao, bây giờ bổn cung chủ đã có 13 giọt Lạc Linh Huyết, cho dù cậu là tiên thiên cương khu, thì tôi cũng dễ dàng phá bỏ được!".

“Vậy sao? 13 giọt Lạc Linh Huyết... thì ghê gớm lắm à?”, người đàn ông tóc trắng hỏi.

“Ồ?”, Mạc Tâm cung chủ nhíu mày: “Cậu coi thường 13 giọt Lạc Linh Huyết? Cậu không biết 13 giọt Lạc Linh Huyết có nghĩa là gì sao?”.

“Biết chứ, nhưng tôi còn biết số Lạc Linh Huyết này không phải của bà! Tôi khuyên bà tốt nhất đừng dùng những đồ ăn cướp!”.

“Hừi Cậu cũng xứng lên mặt dạy dỗ bổn cung chủ sao?”.

Mạc Tâm trầm giọng quát, rồi lại xông tới, tung cả hai chưởng ra, mười ngón tay không ngừng bắn ra, từng châm khí hình thành ở đầu ngón tay của bà ta. Gần trăm nghìn cây châm khí bản về các huyệt vị trên người người đàn ông tóc trắng.

Các huyệt vị bình thường, tử huyệt và ẩn huyệt trên người anh đều bị khóa chặt.

Gần như mỗi cây châm khí đều muốn dồn người đàn ông tóc trắng vào chỗ chết.

Nhưng người đàn ông vẫn rất bình tĩnh, cũng tế ra khí kình, bao phủ quanh người.

Lần này, người đàn ông dùng khí kình của mình biến thành khí châm, đánh trả châm khí của Mạc Tâm.

Muốn phân cao thấp với khí châm của bà ta.

Phập!

Phập!

Phập!

Phập!

Khí châm của hai bên giao đấu lẫn nhau, trực tiếp nổ tung, âm thanh dày đặc.

“Ha ha ha, chán sống chắc? Cung chủ của chúng ta có Lạc Linh Huyết gia trì, khí kình của bà ấy là thiên hạ vô địch! Vậy mà người này còn dám đối chọi với cung chủ! Đúng là nực cười!", Trịnh Thông Viễn lập tức cười lớn, ánh mắt đầy khinh miệt và chế giễu.

Nhưng ngay sau đó.

Bùm!

Một tiếng nổ dữ dội hơn vang lên.

Sau đó tất cả châm khí do Mạc Tâm phóng ra đều tan thành mây khói.

Bà ta lùi lại nửa bước, cơ thể lảo đảo. “Hả?”.

Mọi người kinh ngạc.

Đầu óc bọn họ đều trở nên trống rỗng.

Trịnh Thông Viễn suýt nữa thì ngã ngồi xuống đất.

“Sao lại như vậy được? Mạc Tâm cung chủ... mà cũng không chống lại được sao?”, Trịnh Thông Viễn ngây người nói.

“Cậu ta cũng có Lạc Linh Huyết!”.

Dường như Mạc Tâm cung chủ nhận ra gì đó, trầm giọng quát: “Tôi ngửi thấy mùi! Cậu cũng dùng sức mạnh của Lạc Linh Huyết, đúng không?”.

“Cái gì? Lạc Linh Huyết?”.

“Tên này cũng có sao?”.

“Nhưng cho dù có thì chắc chắn cậu ta cũng không phải là đối thủ của cung chủ!”.

“Đúng vậy, cung chủ có tận 13 giọt Lạc Linh Huyết cơ mài”.

Mọi người xôn xao bàn tán.

Người đàn ông tóc trẳng không nói gì, chỉ chậm rãi giơ tay lên, kéo ống tay áo xuống.

Xung quanh bỗng trở nên im bặt.

Mạc Tâm cung chủ lại càng trợn tròn hai mắt, đờ đẫn nhìn cánh tay của người đàn ông.

“13 giọt Lạc Linh Huyết... thì ghê

gớm lắm sao?”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK