Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chấn cảm của Chấn Kim cực nhỏ. Lâm Chính tin rằng người bình thường cầm miếng Chấn Kim này sẽ không có bất kỳ phản ứng nào. Nhưng anh thì khác, anh có thể cảm nhận được từng mạch máu trong người đang căng lên. Anh có thể cảm nhận được những rung động nhỏ nhất.

“Vật này đúng là hiếm có, rốt cuộc là nó có nguồn gốc từ đâu nhỉ?”, Lâm Chính lầm bầm.

“Thần y Lâm, giờ đã có Chấn Kim trong tay rồi, chúng ta mau đi thôi”, Cổ Linh vội nói

“Được”, Lâm Chính gật đầu, lập tức cùng Cổ Linh đi ra ngoài.

Ra khỏi rừng đào, họ đi về một con đường tối. Cổ Linh định lẳng lặng đưa Lâm Chính rời đi. Thế nhưng họ chưa đi được bao xa thì đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vọng tới.

“Không hay rồi”.

Cổ Linh tái mặt, vội kêu lên: “Thần y Lâm, có người vào, nhất định là bố tôi rồi”.

Lâm Chính chau mày.

“Tôi phải trốn thôi, nếu không họ nhìn thấy thì phiền lắm. Thần y Lâm, anh tự bảo trọng nhé”, Cổ Linh sợ hãi, sau đó bèn lủi vào một bụi rậm.

Lâm Chính bật cười. Lúc này...Vụt vụt. Vài bóng hình lao tới chặn ngay trước mặt anh. Rõ ràng những người này là cao thủ của sơn trang Cổ Kiếm.

Sau đó là tiếng hô hào của đám đông. Đi đầu chính là Cổ Hạo.

“Ấy? Cổ trang chủ nhanh nhạy quá. Chẳng lẽ mọi người lại lắp camera ở trong này. Tại sao tôi vừa lấy được Chấn Kim thì các người đã có mặt ngay thế?”, Lâm Chính mỉm cười.

Cổ Hạo không hề trả lời, chỉ nhìn xung quanh, sau đó trầm giọng: “Thần y Lâm, con gái tôi đâu”.

“Cổ trang chủ nói gì cơ?”

“Thần y Lâm, người ngay không nói lòng vòng. Đừng tưởng là tôi không biết, con gái tôi đã lẻn vào đây giúp cậu lấy được Chấn Kim đúng không. Mau gọi con bé ra đây”, Cổ Hạo lạnh giọng.

“Được”, Lâm Chính gật đầu, gọi với vào bụi cây.

“Cô Cổ mau ra đi, đừng trốn nữa”, thế nhưng chẳng có động tĩnh gì. Một cao thủ nhà họ Cổ lập tức lôi Cổ Linh đang run rẩy ra.

“Quả nhiên”, Cổ Hạo tức tới mức run người.

“Đúng là đồ ngốc này, con làm cái trò gì vậy?”.

Cổ Linh cuống cả lên, vừa giậm chân vừa nhìn Lâm Chính bằng vẻ hậm hực. Cô ta cho rằng mình đã trốn kỹ lắm rồi, chỉ cần Lâm Chính không thừa nhận là cô ta có thể thoát nạn. Lâm Chính chỉ gật đầu: “Cô Cổ chắc không rõ, cô đã bị bại lộ rồi. Nếu không, Cổ trang chủ sao có thể có mặt ở đây kịp thời như thế chứ?”

“Thế nhưng...nếu anh không thừa nhận thì chẳng phải là không có chuyện gì sao? Bọn họ có chứng cứ gì chứng minh là tôi giúp anh đâu”, Cổ Linh nói.

Lâm Chính bật cười: “Tôi thừa nhận hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bởi vì chỉ cần tôi lấy được Chấn Kim thì bố cô sẽ không tha cho tôi. Dù cô có xuất hiện hay không thì ông ta cũng nhất định cho rằng cô giúp tôi lấy được Chấn Kim và vẫn sẽ ra tay với tôi. Vì vậy tôi cũng chẳng cần giấu diếm về sự tồn tại của cô”.

Cổ Linh giật mình, quay qua nhìn Cổ Hạo.

Cổ Hạo cũng chẳng giả vờ làm gì. Ông ta chỉ hừ giọng: “Thần y Lâm, đã nói tới nước đó rồi thì tôi cũng chẳng còn gì để nói nữa. Để Chấn Kim lại, cửa ở phía đó, cậu có thể rời đi, nếu không đừng trách sao tôi không khách sáo ”.

“Vậy các người cũng khỏi cần khách sáo làm gì?", Lâm Chính cười nói.

“Là do cậu ép tôi đấy nhé”, Cổ Hạo đanh mắt, lập tức phất tay: “Lấy lại Chấn Kim”.

“Vâng”, người của sơn trang lập tức rút kiếm ra, lao về phía Lâm Chính.

“Dừng tay”, Cổ Linh hét lớn, lao tới trước mặt anh, vội vàng nói: “Bố, sao bố có thể nuốt lời như vậy chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK