Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Họa Thủy sững sờ nhìn Lâm Chính, có lẽ người này cũng không ngờ anh lại nói ra như vậy. Một lúc sau “bà ta” mới nặn ra một nụ cười: “Thần y Lâm, cậu giả vờ gì nữa. Cậu bắt cóc tôi, giờ còn hỏi tôi là ai. Cậu đang đùa tôi đấy à?”

“Cô gái, tôi thật sự không biết cô là ai. Tôi không biết cô mà cô lại nói tôi bắt cô thì có phải là nực cười không?”, Lâm Chính nói.

“Cậu còn cứng miệng à”, Bạch Họa Thủy tức giận: “Muốn tôi vạch mặt cậu trước đám đông mới chịu phải không?”

“Được vậy thì tốt quá. Tôi cũng muốn nghe xem rốt cuộc là thế nào”, Lâm Chính nói.

Người thanh niên tỏ vẻ sốt ruột, lập tức lên tiếng: “Thần y Lâm, Bạch minh chủ đã đứng ở đây rồi. Nếu anh ngoan ngoãn thừa nhận thì đại hội sẽ khoan hồng, có khi còn cung cấp cho anh cả lợi ích. Còn nếu anh vẫn cứng miệng, không chịu tỉnh ngộ thì đừng trách sao đại hội vô tình”.

“Cậu Hoàng đừng kích động”, bà Quế ở bên cạnh cảm nhận được điều gì đó bèn lên tiếng. Thế nhưng có vẻ người thanh niên không nhịn được nữa: “Nhân chứng đã đứng rành rành ở đây, cái gì mà kích động với không kích động? Người đầu, bắt thần y Lâm cho tôi”.

“Vâng”, đám đông hô lớn và định lao lên. Đúng lúc này, Lâm Chính cũng lên tiếng: “Từ từ đã”.

“Sao thế? Anh thừa nhận đúng không? Tôi nói rồi, chúng tôi sẽ xử lý nhẹ nhàng thôi, anh chỉ cần thành thật khai báo rõ ràng là được”, người thanh niên nói.

Thế nhưng Lâm Chính chỉ lắc đầu: “Tôi nói rồi, tôi không biết người này, người này là minh chủ Bạch Họa Thủy sao? Nếu đúng vậy thì tôi mới gặp bà ta lần đầu. Vậy mà các người lại nói tôi bắt bà ta thì có phải là vu oan cho người khác không. Nếu các người cố tình làm thế thì tôi cũng hết cách rồi. Tôi nghĩ điều này cũng không hợp với quy tắc của đại hội đâu”.

Dứt lời, người thanh niên giật mình.

“Thần y Lâm, cứ chối bay như vậy không có tác dụng gì đâu. Tôi chạy thoát từ chỗ của cậu thì đương nhiên là tôi biết những chuyện liên quan tới cậu rồi”, Bạch Họa Thủy vẫn còn định nói gì đó.

Nhưng bà ta vừa nói tới đây thì Lâm Chính đã nhìn chăm chăm bà ta: “Bà biết những gì?”

Bạch Họa Thủy giật mình, bỗng nhiên không biết nói gì.

“Bà cứ nói đi, tôi sẽ nghe. Chỉ cần bà có thể đưa ra được bằng chứng tôi đã bắt bà thì tôi sẽ để cho các người toàn quyền xử lý”, Lâm Chính điềm đạm nói.

Lần này Bạch Họa Thủy không lên tiếng nữa. Người thanh niên thì cuống cả lên. Anh ta còn định nói gì đó nhưng bà Quế đã cắt lời: “Được rồi cậu Hoàng. Cậu không cần nói nữa, thần y Lâm đã nhận ra Bạch Họa Thủy là người của chúng ta đóng giả thì cậu không cần phải làm gì nữa”.

Dứt lời, Mã Hải cũng ngạc nhiên. Người thanh niên và Bạch Họa Thủy tái mặt, lập tức cúi đầu.

Bạch Họa Thủy đưa tay ra nhéo lên cổ mình. Ngay lập tức, một khuôn mặt khác hiện ra.

“Dịch dung thuật”, Lâm Chính chau mày. “Khá lắm, thần y Lâm không cần phải giận,

chúng tôi chỉ muốn thăm dò chút thôi. Xem ra cậu trong sạch thật”, bà Quế mỉm cười.

“Cách của đại hội đúng là gớm nhỉ. Dám cử cả người đóng giả để thăm dò đối phương. Nhưng mà thuật dịch dung của các người cũng tuyệt đấy. Tôi cũng biết về thuật này mà so với các người thì đúng là chưa là gì”, Lâm Chính thản nhiên nói.

“Thần y Lâm quá khen. Nếu đã chứng minh trong sạch rồi thì chúng tôi cũng không còn gì nữa. Chúng tôi cáo từ”, bà Quế cũng không muốn ở lâu, bèn nói và rời đi.

“Đợi đã”, Lâm Chính hét lớn.

“Thần y Lâm còn chuyện gì nữa sao?”, bà Quế hỏi.

“Sao các người cứ luôn nghỉ ngờ tôi bắt minh chủ của Thương Minh vậy. Cả việc hại chết người phán quyết và người tuyệt phạt nữa? Lễ nào các người ghét tôi?”, Lâm Chính trầm giọng.

“Thần y Lâm đứng nói như vậy. Đại hội coi mọi người như nhau cả, nếu không công bằng ở đâu? Việc hết lần này tới lần khác đòi gặp cậu chẳng qua là vì người tuyệt phạt và người phán quyết xảy ra chuyện ở ngay Giang Thành chứ không có ý gì khác. Cậu đã trong sạch rồi, không cần phải lo lắng nữa", bà Quế nói.

“Thế nhưng cứ cách nằm ngày mười đoạn các người lại cử người tới Giang Thành thì sao tôi có thể yên tâm được? Các người không phải là do...nhà họ Lâm cử tới đấy chứ?, Lâm Chính nói.

Đám đông lập tức nhìn nhau: “Nhà họ Lâm?”

“Thần y Lâm, ý của anh là gì?”, người thanh niên hỏi.

“Nhà họ Lâm và tôi trước giờ có ân oán. Trước đó tôi còn khiêu chiến với người của họ, thế nên họ tận dụng người của đại hội tới để giết tôi. Hôm nay. các người đột ngột xuất hiện, đương nhiên là tôi nghi ngờ đây là hành động của nhà họ Lâm. Các vị, tôi đã phối hợp với mọi người để điều tra rồi, giờ có phải mọi người cũng nên phối hợp với tôi một chút không?”, Lâm Chính thản nhiên nói.

Dứt lời, người của Đông Hoàng Giáo lập tức lao vào bao vây đối phương...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK