Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ầm ầm…

Những tiếng động lạ vang lên, một con thần long thét gào đang điên cuồng tấn công sợi dây trước mặt.

Sợi dây không ngừng lan ra gợn sóng, nhưng lại bị thần long hấp thu hết.

Thần long và sợi dây tấn công dây dưa lẫn nhau.

Tiếng nổ đáng sợ không ngừng vang lên khi hai bên va chạm.

Xung quanh cát đá tung bay, dường như sức mạnh hủy diệt sắp hủy diệt mọi thứ ở xung quanh.

Cuối cùng tiếng xé gió vang lên.

Vèo…

Sợi dây bị căng đến cực hạn cuối cùng vẫn không chịu nổi sự tấn công của thần long, đứt ra.

Thần long phá một cấm chế, sau đó lập tức biến mất.

Sau khi thần long biến mất, một bóng người xuất hiện trước sợi dây đứt, nhìn lại thì đó là Long Tu.

Lúc này Long Tu không hề dễ chịu. Sắc mặt ông ta trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, ngồi ở dưới đất không ngừng thở dốc, bộ dáng kiệt sức.

Diệp Viêm bên này thấy vậy lập tức bước nhanh tới, rút châm bạc châm cứu cho Long Tu.

Châm đầu tiên vừa châm xong, Long Tu theo bản năng nắm lấy châm trong tay hắn.

Diệp Viêm dừng lại.

Long Tu nghiêm túc nói: “Tôi tự làm”. Nói xong thì ném châm xuống đất, rút nhiều châm bạc trên người ra, đâm từng châm lên người.

Châm bạc vào cơ thể, đan dược vào bụng, khí sắc của Long Tu tốt hơn nhiều.

Vẻ mặt Diệp Viêm bình tĩnh, không hề dao động, đứng bên cạnh yên lặng nhìn Long Tu, ánh mắt lóe lên tia sáng.

Sau khi kéo dài mười mấy phút, Long Tu đứng lên lại.

“Diệp Viêm à, con đừng để ý, không phải sư phụ không tin con mà là con không hiểu kết cấu cơ thể của sư phụ. Nếu con dùng châm cho sư phụ, e là không cứu được mà còn hại ta, cho nên ta mới không để con châm cứu, hiểu chứ?”.

Long Tu đứng dậy giải thích.

“Đồ đệ châm pháp yếu kém, đương nhiên không thể lọt vào mắt sư phụ, hi vọng sau này sư phụ dạy cho con châm pháp thượng thừa!”.

Diệp Viêm lập tức chắp tay hành lễ.

“Ha ha ha ha, nói hay lắm, Diệp Viêm à, thiên phú con rất tốt, lại thông minh, sao ta có thể không truyền dạy y võ tốt nhất cho con được? Con yên tâm, thành tựu sau này của con chắc chắn sẽ không thua kém gì sư phụ, ha ha ha…”.

Long Tu cười lớn, rất hài lòng với câu trả lời của Diệp Viêm.

Sau khi cười xong, ông ta lại nhíu mày nhìn sợi dây trước mặt, nói: “Nhưng ta vẫn phải phá sợi dây còn lại sao? Vẫn còn hơn ba mươi sợi, nếu ta dùng cách của con làm đứt từng dây thì e là phải mất gần một tháng…”.

“Sư phụ yên tâm, không cần lâu như vậy”.

Diệp Viêm lắc đầu.

“Vì sao?”.

“Cách cắt kim loại long lực của con là con tự nghĩ ra. Con đã phân tích long lực của Lâm Chính, nên con tin rằng sẽ phá được long lực trong những cơ quan này, khiến cho cơ quan trở nên mỏng hơn, dễ phá hơn”.

“Sư phụ càng không cần lo số lượng quá nhiều. Sư phụ cứ việc phá, con nghĩ nhiều nhất cũng chỉ bảy tám cơ quan dây”.

“Vậy phía sau thì sao? Mặc kệ nó sao?”.

Long Tu hỏi.

“Đương nhiên không cần lo”.

Diệp Viêm nói: “Bởi vì những sợi dây phía sau chỉ là sợi dây bình thường, chúng… chỉ là thuật che mắt của Lâm Chính mà thôi. Mục đích chúng tồn tại là để mọi người chùn bước, khiến mọi người tuyệt vọng, khiến mọi người nghĩ đây là một khoảng cách lớn không thể vượt qua, thật ra những sợi dây đó là sợi tơ rất bình thường, không thể chặn được sư phụ nửa bước!”.

“Thật sao?”.

Long Tu sáng mắt lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK