Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Lâm Chính (Bản chuẩn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ khe núi Phi Ưng trèo xuống đối với toàn bộ người của Kỳ Lân Môn có thể nói là nhiệm vụ bất khả thi.

Nhưng ba người họ hết đường rồi. Còn có cách nào khác đâu.

“Tôi thấy địa hình phía trước khá thoáng, hơn nữa cách chân núi rất gần, chúng ta có thể thử”.

Lâm Chính lấy ra mấy cây châm, đâm vào người để gia tăng sức mạnh, sau đó ngồi xuống, một tay chộp chặt một đầu hòn đá nhô ra và bửa mạnh.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, hai người còn lại sững sờ. Lâm Chính đang muốn tạo ra những hốc bậc thang từ khe Phi Ưng.

“Cậu Lâm, cậu…”, dù là Kinh Mẫn thì cũng phải hết hồn.

“May mà kết cấu đất của vách núi này không quá cứng. Tôi xuống trước, ông và Vô Cực xuống theo nhé”, Lâm Chính nói và tiếp tục tạo ra những hốc lõm.

Bụp.

Bụp.

Tay của Lâm Chính như kìm sắt, vách núi giống như là lớp bùn cứ thế được anh dùng tay tạo ra những hõm sâu để có thể kê vừa đầu ngón chân. Anh đã tạo ra được hơn mười hốc như thế.

Anh leo xuống giống như người nhện. Lệ Vô Cực cảm thấy vô cùng kích động.

“Sư phụ, chúng ta xuống thôi”.

“Được…được…”, Kinh Mẫn cũng vội vàng gật đầu, men theo những bậc nhỏ mà Lâm Chính tạo ra để trèo xuống. Mặc dù những hốc nhỏ này khá khó đặt chân nhưng cũng được coi như là đã có đường rồi.

Con đường từ đây xuống tới bên dưới cũng cả trăm mét. Dùng tay đào hốc khó khăn tới mức nào chứ? Thế nên được tầm vài chục mét là Lâm Chính đã bắt đầu thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại.

“Thần y Lâm, anh không sao chứ?”, Lệ Vô Cực vội vàng hỏi.

“Không sao…”, Lâm Chính mỉm cười, bặm môi đào tiếp. Tiếp tục là mấy chục mét nữa. Có vẻ như Lâm Chính không cố thêm được nữa.

“Tôi phải nghỉ một lúc”, Lâm Chính thở hồng hộc.

“Thần y Lâm, như này vất vả quá. Hay là làm theo lời tôi nói. Chúng ta quay về tạ tội với Lưu Quy thôi”, Kinh Mẫn không nhịn được thêm nữa bèn lên tiếng.

“Không cần”, Lâm Chính khẽ nói và lại tiếp tục đào.

“Thần y Lâm, tầm vài chục mét nữa có một động núi, chúng ta trốn tạm trong đó đi”, lúc này hình như Lệ Vô Cực nhìn thấy gì đó bèn vội vàng nói.

Lâm Chính cũng nhìn theo, hai mắt sáng lên: “Được, chúng ta tới đó!”

Ba người lập tức đi về phía hang núi. Theo như tiểu thuyết võ hiệp thì bên cạnh tông môn thường có hang núi và trong đó chắc chắn sẽ cất giấu tuyệt thế võ công.

Nhưng đây nào phải tiểu thuyết, trong hang núi đương nhiên là không có mật tịch tuyệt thế gì cả, mà chỉ là một cái hang nhỏ tầm 3m.

Lâm Chính chui vào, nằm sõng soài ra đất, thở lấy thở để. Lệ Vô Cực dìu Kinh Mẫn. Hắn liếc nhìn tay của Lâm Chính, thấy mười đầu ngón tay của anh be bét máu. Chắc anh phải cố gắng lắm mới có thể cầm cự được đến giờ phút này.

“Thần y Lâm, xin lỗi, là tại chúng tôi đã liên lụy tới anh”, Lệ Vô Cực tỏ ra áy náy.

“Không liên quan gì tới anh. Lẽ nào không có anh thì Kỳ Lân Môn sẽ tha cho tôi sao?”, Lâm Chính lắc đầu mỉm cười.

“Thần y Lâm, anh nghỉ ngơi đi. Đợi muộn chút nữa, những người kia mệt đi, mất cảnh giác thì chúng ta lại trèo xuống tiếp. Tôi vừa nhìn xuống dưới, chúng ta trèo tầm 20m nữa thì có một cái cây to. Chúng ta có thể nhảy xuống cái cây đó và đáp xuống chân núi”, Lệ Vô Cực nói.

“Không thể nghỉ quá lâu được. Tôi lo người của Kỳ Lâm Môn đi theo đường khe Phi Ưng, thấy vết đào của chúng ta thì sẽ phát hiện ra mất. Sau đó họ sẽ cho người đi lục soát dưới chân núi, tới lúc đó thì thật sự chúng ta hết đường luôn”, Lâm Chính nói.

Lệ Vô Cực tái mặt, định nói gì đó. Đúng lúc này…

Phụt! Đột nhiên Kinh Mẫn phun ra một ngụm máu tươi, sau đó cả người đổ ra đất.

“Sư phụ!”, Lệ Vô Cực lập tức lao tới.

“Sư phụ không sao chứ? Sư phụ đừng dọa con”, Lệ Vô Cực hét lên.

“Anh đừng động vào ông ấy”, Lâm Chính quát lên.

Lệ Vô Cực khựng người. Lâm Chính tiến tới, liếc nhìn Kinh Mẫn. Sắc mặt anh lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Anh lấy ra một cái bình nhỏ đựng rượu thuốc, bôi lên người mình đồng thời vứt qua cho Lệ Vô Cực: “Mau, khử độc”.

“Thần y Lâm, sư phụ bị trúng độc rồi sao?”

“Rất có khả năng! Trước đó nghe người của Kỳ Lân Môn nói thời gian qua ông ấy phải ăn chuột chết và côn trùng để sống. Rất có khả năng là bị nhiễm khuẩn rồi”.

Lâm Chính vừa nói vừa cởi áo ra, xé ống tay áo đưa lên mặt che lại và tiến lại gần hơn. Anh châm kim lên người Kinh Mẫn. Sau đó nhìn chăm chăm lên những cây châm.

“Quả nhiên!”, Lâm Chính đanh giọng.

“Xin thần y Lâm hãy cứu lấy sư phụ!”, Lệ Vô Cực quỳ phụp xuống, dập đầu trước Lâm Chính.

Lâm Chính nhìn mấy cây châm và lắc đầu: “Mặc dù mọi người đều gọi tôi là thần y Lâm nhưng không bột đố gột nên hồ. Ở nơi như thế này, bên cạnh tôi không có thuốc thang máy móc gì, tôi không thể nào cứu chữa cho ông ấy được. Hơn nữa tôi còn phải phân tích độc tố nữa…Thời gian không cho phép. Vô Cực, sư phụ anh do nhiều năm luyện võ công, thể chất tốt hơn nhiều rồi đấy. Nếu là người bình thường thì có lẽ đã chết lâu rồi”.

“Vậy có nghĩa là…”

“Anh chuẩn bị tâm lý đi”, Lâm Chính nói giọng khàn khàn.

Lệ Vô Cực mặt xám ngoét, chết lặng…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
?
17 Tháng hai, 2024 14:36
Ra chương mới đi add, ngày/1 chương hơi ít!
?
17 Tháng hai, 2024 14:31
Add ra chương mới tiếp đi, ngày/1 chương chờ lâu quá!!!!! Tks!!!!
BÌNH LUẬN FACEBOOK