Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sắc mặt Đổng Chiêm Cương lập tức trầm xuống, không ngờ mình lại bị người khác chĩa súng vào đầu.

“Ranh con, mày xác định muốn người của mày chĩa súng vào đầu tao hả?”
Ông ta híp mắt hỏi.

Nếu không vì đang ở trước linh cữu của thần y Phùng, từ lúc đám người kia giương oai ông ta đã ra tay rồi.
Huống hồ còn có Dương Thanh cao hơn ông ta mấy cấp bậc đang ở đây, Khương Lực còn dám làm vậy, đúng là sự bất kính lớn nhất với anh.

Khương Lực trốn sau lưng hai gã vệ sĩ cười lạnh một tiếng: “Ngu ngốc, tưởng mình cao sang lắm à? Chĩa súng vào đầu ông thì làm sao? Ông có tin tôi còn dám sai bọn họ bắn nát đầu ông không?”
Đổng Chiêm Cương nổi trận lôi đình, ánh mắt tràn ngập sát khí nhìn chằm chằm hắn: “Mày đang tự tìm chết đấy!”
“Sao vẫn chưa đuổi ra ngoài?”
Dương Thanh nhíu mày, mất kiên nhẫn hỏi.

Đổng Chiêm Cương run lên một cái, rõ ràng ông ta không đuổi đám Khương Lực ra nhanh khiến Dương Thanh bực bội.

“Cút hết cho tao!”
Đổng Chiêm Cương lại nhìn Khương Lực, sát khí nồng đậm, giận dữ rống lên một tiếng rồi biến mất ngay tại chỗ.

Ông ta là một trong các lãnh đạo của chiến vực, sao thực lực lại yếu được?
“Nổ súng!”
Khương Lực hoảng sợ vội vàng ra lệnh.

Hai gã vệ sĩ đồng loạt bóp cò.

“Keng!”
“Keng!”
Nhưng đúng lúc này, Dương Thanh búng ra hai viên đá về phía súng của hai gã vệ sĩ.

Súng của bọn họ bị đánh bay gần như cùng một lúc.

Đổng Chiêm Cương cũng xuất hiện trước mặt Khương Lực.


“Cái gì?”
Nhìn thấy Đông Chiêm Cương đứng trước mặt mình, Khương Lực không thể tin nổi.

Không chỉ vậy, hắn còn phát hiện súng của hai gã vệ sĩ đã rơi xuống đất từ bao giờ.

Mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt, nhanh đến mức không ai biết súng của hai gã vệ sĩ bị đánh bay từ lúc nào.

Giờ phút này, Khương Lực mới ý thức được sức mạnh của Đổng Chiêm Cương, vẻ mặt ngập tràn sợ hãi.

“Ông, ông muốn làm gì?”
Khương Lực run rẩy hỏi, thậm chí còn không có ý định chạy trốn.

Một người có thể từ khoảng cách năm, sáu mét lao đến trước mặt hắn trong nháy mắt, hắn ta có thể chạy thoát được sao?
“Người đâu, dẫn đi cho tôi! Dẫn ra xa nghìn mét rồi xử bắn!”
Đổng Chiêm Cương bỗng nhiên lạnh giọng quát.

“Vâng!”
Ngay sau đó, mấy chiến sĩ mặc quân phục đi ra khống chế Khương Lực và hai gã vệ sĩ.

Rõ ràng bọn họ đã được Đổng Chiêm Cương sắp xếp từ trước, vẫn luôn canh gác xung quanh nơi này.

Cho nên Đổng Chiêm Cương vừa mới ra lệnh, bọn họ đã có thể kịp thời xuất hiện.

Khương Lực nhìn thấy chiến sĩ dẫn đầu, kinh hãi hỏi: “Sao ông lại ở đây?”
Thân phận của Khương Lực chưa đủ tư cách để tiếp xúc với chiến sĩ dẫn đầu, nhưng hắn đã từng nhìn thấy ông nội mình khúm núm trước mặt người đó.

Vậy mà lúc này, người đó lại rút súng chĩa vào đầu hắn.

Chiến sĩ dẫn đầu khinh thường nhìn Khương Lực: “Khương Hùng có cháu trai như mày đúng là bất hạnh.

Nếu kiếp sau vẫn đầu thai vào nhà giàu nhớ phải sống khiêm tốn”.

Dứt lời, ông ta lớn tiếng hô: “Đưa đi!”
“Vâng!”
Mấy chiến sĩ khác nhanh chóng lôi Khương Lực và vệ sĩ rời khỏi.

“Hồng Đại Cường, đến cả con trai tôi ông cũng dám động vào sao?”
Nhưng đúng lúc đó, bên ngoài chợt truyền tới một giọng nói tức giận.

Cổng nhà vẫn luôn mở nên Dương Thanh và Đổng Chiêm Cương đứng trong sân vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ bên ngoài.

Trước cổng có mấy chiếc xe sang trọng đỗ lại.

Người vừa lên tiếng chính là người đàn ông trung niên đi ra từ chiếc Rolls-Royce phiên bản dài ở đầu tiên.

Không chỉ vậy, sau lưng ông ta còn có mười mấy gã cao thủ của nhà họ Khương.

Nhưng Đổng Chiêm Cương cũng vừa mới gọi mười mấy chiến sĩ tới.

Hai bên giằng co kịch liệt.

Chiến sĩ dẫn đầu tên Hồng Đại Cường chính là người phụ trách an toàn của Vương thành Quan do chiến vực phái tới.

“Khương Long Phi!”

Hồng Đại Cường nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn đối phương: “Từ nay trở đi, thôn Ngô Gia do chiến vực tiếp quản, không ai được phép bước vào.

Tôi lấy danh nghĩa lãnh đạo cao nhất của chiến vực ở Vương thành Quan yêu cầu ông lập tức rời khỏi đây, nếu không tự chịu hậu quả!”
Ở Vương thành Quan, tuy Vương tộc họ Quan mạnh nhất nhưng chiến vực cũng nắm giữ quyền lực cực lớn.

Bình thường chiến vực không nhúng tay vào chuyện của Vương thành Quan, nhưng cũng không ai dám chủ động khiêu khích chiến vực.

Nếu không vì Khương Lực đang bị Hồng Đại Cường khống chế, Khương Long Phi cũng không muốn trở mặt với chiến vực.

“Trước giờ chiến vực chưa từng nhúng tay vào chuyện của Vương thành Quan, hôm nay lại xen vào chuyện của nhà họ Khương dường như hơi quá đáng?”
Khương Long Phi hờ hững nhìn Hồng Đại Cường nói: “Con trai tôi đến mời thần y Phùng cứu bố tôi, ông lại bắt nó đi.

Ông đang muốn ngăn cản thần y Phùng cứu bố tôi sao?”
Hồng Đại Cường cười nhạo một tiếng: “Đừng nói là cứu bố ông, dù bố ông có tự mình tới đây cũng vậy.

Thôn Ngô Gia đã được chiến vực tiếp quản, người ngoài không được phép bước vào.

Nếu vi phạm đừng trách chiến vực không nương tay”.

Khương Long Phi lập tức cau mày.

Ngày thường ông ta cũng từng tiếp xúc với Hồng Đại Cường.

Tuy chiến vực nắm giữ quyền lực lớn nhưng bao nhiêu năm nay, chiến vực chưa từng điều động nhiều người như vậy.

Hơn nữa còn là lãnh đạo cao nhất của chiến vực đóng quân ở Vương thành Quan tự mình dẫn đội.

Điều này khiến ông ta cảm thấy bất thường.

Chẳng lẽ trong sân thật sự có ông lớn nào đó?
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Đổng Chiêm Cương đi ra ngoài, bực bội hỏi.

Hồng Đại Cường run sợ vội vàng gật đầu đáp: “Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nhưng sếp yên tâm.

Tôi nhất định sẽ giải quyết được phiền phức này trong vòng mười lăm phút”.

“Năm phút! Tôi chỉ cho ông năm phút.


Nếu bên ngoài còn ồn ào như vậy, ông cũng đừng làm lãnh đạo chiến vực ở Vương thành Quan nữa!”
Đổng Chiêm Cương lạnh giọng nói rồi quay người đi vào trong.

Hồng Đại Cường toát mồ hôi hột, vội vàng hô lên với bóng lưng của Đổng Chiêm Cương: “Vâng!”
Ông ta biết rõ Đổng Chiêm Cương là ai.

Nếu ông ta không làm tốt, e là sẽ bị tước mất chức vụ hiện tại.

Con ngươi Khương Long Phi co rút.

Đến cả Hồng Đại Cường cũng phải cung kính như vậy, người kia có thân phận gì?
Hồng Đại Cường là người của chiến vực, vậy thì chắc chắn người trung niên vừa rồi giữ chức cao hơn.

Nhưng lúc này, Khương Long Phi còn phát hiện ra một chuyện khủng bố hơn.

Đồng Chiêm Cương đi vào trong liền đứng sau lưng một bóng người trẻ tuổi.

Chẳng lẽ người trẻ tuổi đang quay lưng về phía bọn họ mới là ông lớn thực sự?
Nghĩ tới đây, sắc mặt Khương Long Phi cực kỳ khó coi.

“Tôi chỉ cho ông ba phút, nếu còn không dẫn người đi, tôi chỉ có thể dẫn người của chiến vực tới nhà họ Khương một chuyến”.

Hồng Đại Cường nghiến răng nghiến lợi nói.

Hiện giờ ông ta chỉ muốn giữ nơi này yên lặng nhanh nhất có thể.

“Chỉ cần ông thả con tôi ra, tôi sẽ lập tức dẫn người rời đi!”
Lần này, Khương Long Phi không còn kiêu ngạo như vừa rồi, trầm giọng nói.

- ---------------------------.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK